đi qua lăng bác tới sông hồng
sông mẹ gì cát với rác không
chuyến tàu mai thảo trôi huyền thoại
vẫn những người đi vẫn bị còng
tăng nhiệt toàn cầu nóng muốn khùng
trở ra ngoài quán chém lung tung
bolsa yêu dấu còn tanh gió
cho các đàn anh hãnh diện cùng
một nàng hoa nhỏ đứng trước nhà
mới về từ rung chuyển bao la
mình cười chơi cái cùng trời đất
ti vi hàng xóm vẫn rên la
em chẳng chịu phone, cứ text hoài
làm như chỉ rảnh hai ngón tay
để dành tự sướng toàn thân thể
rồi hỏi sao không trả lời ngay
tiếng chân thình thịch ngoài thang lầu
mày chạy ra phố đã bao lâu
đếch phải trên bàn không còn rượu
mà máu trong thơ chẳng giọt nào
hai thằng xe độ muốn ào qua
bà SUV cứ nhẩn nha
em kia trét trét trong kiếng hậu
mùa lễ cô hồn, ai nhớ ta
tưởng đọc tiếng anh đã đủ điên
giờ mấy thằng trắng tới xin tiền
giáo sư ăn bám hoài cuộc chiến
rồi qua hà nội kiếm vài em
lịch sử trên loa phát suốt ngày
nghe hoài con nít phải thuộc bài
nhưng giờ con nít mau quên lắm
nhờ hội nhà văn phát tới mai
tên đã lên cung, mắt ngắm tầm
nhắm vào u tối mấy ngàn năm
mới nhấp nhấp ngang bầy việt cộng
đã ré ê ê chớ giết lầm
móc túi áo ra gói chữ này
từ những người kia, đã chết thay
châm thêm ray rứt thời gian mượn
phung phí làm sao hết mỗi ngày
sáng quen choàng sang, chạm trống không
căn phòng tỉnh chậm giấc ngóng trông
dư âm lách cách ngoài cửa trước
còn nhớ vì sao, đã khác không?
chia nhang thắp hộ những mồ người
bó hoa để lại đã hết hơi
mùa xuân nghĩa địa màu bong bóng
tươi cười biển mộ một mình ngươi
.
Cám ơn anh Sử Mặc. Ta chạy vòng vòng, ta chạy mòn chân…
1 bài thơ ác liệt mùa nước cạn. Cám ơn Nguyễn Hoàng Nam.
Sử Mặc