Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thăm bạn trong Lòng Tàu (1)

nguyễn hoàng nam

 

Hồi còi phà đầu ngày thúc
hối hàng bạch dương muộn
mùa tiền, những người hàng xóm dậy
đi cày, đang qua thành phố bên kia

vịnh — của cải từ thời thuộc địa,
di sản giành độc lập, di dân cũ, lưu vong
mới, cơ hội, thành công, vòng rào bảo vệ
dư thừa sợ hãi, ngây thơ nuôi khủng bố, quảng cáo

tâm thần.  Ngồi trước nhà nhìn qua vịnh,
trong nhà có mì gói, bánh mì, kẹo ho, vitamin
trợ lão, dĩa nhạc nhựa, sách và rượu.  Bỏ một số tiền
mua một số bình yên, bỏ cái gì mua vài sáng tạo.

Biển bình thản soi lùng, biển
ngấm ngầm, chồng lấp, biển đánh tráo
thời gian, bật điện thoại di động lại
mở lên những tên người đã chết.

Người xưa nói không ai sống
một mình ốc đảo(2).  Mình sống sót,
lưu vong cùng những hồn ma, quá khứ này,
hoàn cảnh kia, thực tế khác. Ngồi đối diện

vẫn không ngờ. Khai lại tên họ,
tiếng rắc khô khô lúc báng súng táng vào đầu.
Điền lại mật khẩu tài khoản, màn hình hiện
lên một triệu đô la đầu tiên, tuổi

bốn mươi là hơi muộn. Ngồi trước nhà
nhìn qua vịnh, trăng không vào tới những ốc đảo
trên kệ sách, bộ sa lông lý thuyết, chai rượu uống dở.  Còi phà
cuối ngày, trên mặt biển mưa còn đâm lổ chổ.

 

(1) Vịnh Hull, ngoài Boston.
(2) "No Man Is An Island," từ Meditation XVII, của John Donne (1572–1631)

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Nam


7 Bình luận »

  • nguyen hoang nam says:

    Cám ơn các anh đã phản hồi, mỗi còm từ một khía cạnh khác.

    @anh Chân Phương:

    Như vậy ít nhất cũng không phí rượu của gia chủ.

    Bài “The Yachts” từ thời còn đi học, tôi đã quên bẵng từ lâu, có lẽ vì lúc ấy tôi chưa trả đủ nợ và lãi suất ngân hàng. Giờ anh nhắc tới, gặp lại bài thơ này cũng là một tình cờ nhiều ý nghĩa. Tuy vẫn thường được phân tích như một ẩn dụ rộng cho khoảng cách giàu nghèo, nhất là từ thời 1930, 40, tác giả chắc hẳn mang nhiều ý thức tranh đấu xã hội của văn chương Hiện Đại, sau Great Depression, nhưng bây giờ đọc lại tôi có những cảm thức mới.

    Mùa hè vừa qua, cũng do tình cờ, tôi có dịp đi xem Congressional Cup ở Long Beach và thấy tận mắt các pha đua thuyền buồm rất hào hứng và ngoạn mục, nên càng ngưỡng mộ ngôn ngữ và hình ảnh của bài thơ. Tuy nhiên, có xem đua thuyền buồm rồi thì mới thấy, đây không phải là nơi những tàu thuyền linh tinh thấp hèn vây quanh trang điểm cho sự sang cả và sức mạnh đồng tiền của người giàu. Tức là, đồng ý phải có tiền mới tham dự được, nhưng chỉ có thế. Khi cuộc đua bắt đầu, nhất là những vòng đua tay đôi, sự sát phạt không thua, nếu không muốn nói hơn, bất cứ môn thể thao hay sự tranh đua chính trị xã hôi nào khác. Tức là, ngoài vẻ sang trọng đài các từ xa, giàu thì giàu vẫn có thể chết như chơi.

  • thường mộng says:

    Không phải là tiền Bác,khi đọc từ Nguyễn Hoàng Nam:

    “…Điền lại mật khẩu tài khoản, màn hình hiện
    lên một triệu đô la đầu tiên, tuổi

    bốn mươi là hơi muộn…”

    Nơi nầy,đất Mỹ,

    —Rất nhiều,vào tuổi sáu mươi,
    cái xe còn nợ,cái nhà còn vay…

    -Rất cảm ơn,mùa Thu có nụ cười của lá.Hãy để hoang tưởng làm dù.Thử quên đi ngày nào:
    Trên cánh đồng Brown and Root,có ta,gã chăn cừu ngồi kẻ đất làm thơ…

  • sử mặc says:

    Chẳng phải là bình luận gì to tát. Chỉ đùa ông Chân Phương 1 tí cho đỡ nặng chữ nghĩa rùng rùng :
    Hóa ra có chân thi sĩ và nhà thơ vịt vờ,
    cũng như quân tử thiệt và quân tử . . .tàu

    Sử Mặc


  • biển đánh tráo
    thời gian, bật điện thoại di động lại
    mở lên những tên người đã chết (NHN)

    Rất thời thượng, đồng thời rất sâu cho một người chưa cần phải nghĩ đến cái chết như Nguyễn Hoàng Nam.

    Riêng với Chân Phương, “Sau khi đã trả món nợ máu lịch sử và các nợ lãi ngân hàng,” bất cứ câu [tự] hỏi nào cũng là một đặc quyền.

  • chan phuong says:

    Thi sĩ thứ thiệt là một bất ngờ lắm thú vị. Ng. Hoàng Nam ghé thăm tôi một weekend,lai rai rượu và hàn huyên chuyện văn nghệ thế sự trên ngôi nhà giữa vịnh biển Boston. Mấy tuần sau đọc Da Màu, tôi gặp bài thơ như gặp lại một tâm trạng phức tạp. Câu thơ John Donne chỉ là ánh lóe ý thức trong đời sống chính trị-văn hóa của đám cầm bút chúng ta những lúc may mắn thoát khỏi vòng quay vật chất, ngắm hoàng hôn trên biển với cốc rượu mạnh. Nhưng làm gì sau chớp lóe ý thức ? Nhếch mép biếm họa sự thành công tiền tài, American Dream – here we come?
    Hay quay lưng cao ngạo theo lối Trang Chu thuở xưa và đám học đòi Heidegger sau này ? Sau mọi tham dự công dân – xã hội, xét cho cùng ai không có ước mơ cuộc đời ốc đảo với vài sở thích riêng tư ? Sau khi đã trả món nợ máu lịch sử và các nợ lãi ngân hàng, TA SẼ LÀM CHI ĐỜI TA là một câu hỏi lâm ly không kém TO BE OR NOT TO BE! Đây là vấn đề của thân phận con người và cũng là nguồn cảm hứng cho văn chương có chiều sâu tư tưởng.
    Viết vài dòng tản mạn, tôi chợt nhớ vài đoạn của William Carlos Williams trong bài THE YACHTS khá thanh khí với bài thơ NG. HOÀNG NAM bèn post lên thay cho lời thù tạc:


    In a well guarded arena of open water surrounded by
    lesser and greater craft which, sycophant, lumbering
    and flittering follow them, they appear youthful, rare

    as the light of a happy eye, live with the grace
    of all that in the mind is feckless, free and
    naturally to be desired. … The yachts

    move, jockeying for a start, the signal is set and they
    are off. Now the waves strike at them but they are too
    well made, they slip through, though they take in canvas.

    Arms with hands grasping seek to clutch at the prows.
    Bodies thrown recklessly in the way are cut aside.
    It is a sea of faces about them in agony, in despair

    until the horror of the race dawns staggering the mind;
    the whole sea become an entanglement of watery bodies
    lost to the world bearing what they cannot hold. Broken,

    beaten, desolate, reaching from the dead to be taken up
    they cry out, failing, failing! their cries rising
    in waves still as the skillful yachts pass over.

    (Happy Halloween, old and new friends – CP).

  • nguyen hoang nam says:

    Cám ơn anh Đinh Trung Tâm đã đọc bài thơ và nhắc nhở. Ốc đảo, theo nghĩa bóng trong tiếng Việt, mang tính tự biệt lập, cách ly khỏi đám đông, nên hợp với ý của bài thơ John Donne, đồng thời cũng hợp với tiến trình thường xảy ra của đô thị hóa: những người thành công, có tiền, chuồn ra ở ngoài thành phố lớn tìm sự yên ổn, biệt lập.

    Về mạch câu thơ và dòng ý tưởng, một khả năng đại loại như “không ai sống mỗi người một đảo” tuy sát nghĩa đen hơn, nhưng làm khựng lại không cần thiết, trong khi cần tới những ý chính quan trọng hơn tiếp theo.

    Ốc đảo, nghĩa bóng, càng chính xác hơn cho nhu cầu nhắc lại ở đoạn cuối “trên kệ sách.”

  • Đinh Trung Tâm says:

    Một góp ý nhỏ với anh Nguyễn Hoàng Nam: island không phải là ốc đảo, oasis mới là ốc đảo.

    Trân trọng
    ĐTT

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)