lần nào về cũng bệnh
nụ cười đểu quen quen
trận đấu hữu nghị với vi trùng
ai cũng đồng hương dễ nhận
vết rạch đóng dấu cùng bầy
nó ở trên đùi em
bản đồ nhằng nhịt rẻ rúng bất an khổ nhục
nó ở trên vai anh
con mắt chột đanh đá nhăn nhúm lưu manh
viêm họng ỉa chảy là tốt
cả nước ăn mừng cơn sốt bỏ đi
chót lưỡi lấp liếm
mặt rỗ khoét sâu
tờ báo gói bánh mì loan tin đảo chính
chiều chiều chán quá không chỗ nào đi chơi
lời hứa mưng mủ
những bản mặt già khằn chảy nước vàng
đốt có lệ mùa xuân pháo lậu
vái chừng nào tuổi trẻ đội mồ
dòng chữ trơ trẽn lại chảy ra
ai thích ca cứ thích ca
ai mò mẫm cứ tự nhiên mò mẫm
cùng ôm bài rên sành điệu lạc tông
“quê hương nếu ai không bỏ
sẽ không lớn nổi thành người”
anh sĩ hão mân mê hoài
sợ giấc mơ em không đủ ướt
vết sẹo trồng trái săn nứng lồi lên
.
Theo tôi, đây, một bài thơ hay của Nguyễn Hoàng Nam về quê hương, đồng bào, rất nừng khi biết được thái độ chính trị thật rõ ràng của thi sĩ.
Trân trọng.