Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

làm cha

Có người ở quận Đông Thành
Tu thân tích đức sớm sanh con hiền
Đặt tên là Lục Vân Tiên.
—Nguyễn Đình Chiểu

 

1.

tôi cũng thích bế con nít
miễn là con của người ta
tôi khoái nhủ thầm rằng mình chưa già

những em bé Rwanda da bọc xương ngồi khóc
những em bé Central L.A. lạc loài không cha
câu hỏi lẩn quẩn đang ẩn nấp
câu hỏi gì đó đang rình rập
như cục ớt trong ổ bánh mì gà

những tiệc tân gia
kỷ niệm 901 năm ngày cưới ông bà già
tết tây tết ta
những dịp bịa ra để nhảy đầm
lúc tôi cầm cái dĩa xếp hàng buffet
lúc tôi loay hoay xúc cơm chiên gắp chả giò
thuộc lòng từng câu từng đoạn cái bản rumba
lúc tôi nhoài người với lấy chai cô ca
lúc tôi nhìn quanh kiếm ghế
chẳng còn hứng thú nhìn quanh kiếm ghệ
người đứng người ngồi người len qua lại
lúc mấy đứa nhỏ dụi dụi mắt vì cay khói thuốc
nguời hối hả làm giàu người hốt hoảng chết đói
người đú đởn lăng xăng người phều phào mệt mỏi
lúc mấy đứa nhỏ ngọ nguậy trên đùi mẹ đòi đi về
người toát mồ hôi rán nhảy người nhấp nhỏm sợ bị tow xe
dĩ nhiên chẳng ai có cái chó gì để nói
dĩ nhiên lâu nay vẫn bao nhiêu đó
rề rề nhạt ngấy bãi tha ma
nhóc nhách cái bản rumba
nhổ ra lượm lại nhai tiếp vô số lần
từng thây ma
từng thây ma
lần lượt trờ vào tôi chỉ để hỏi:
“Tới lâu chưa?”
và lập tức cuốn cassete quay đều đều kinh tụng:
“Vợ con gì chưa?”
“Cái cô hôm trước đâu rồi?”
“Chừng nào mới cho uống rượu đây?”
“Chừng nào mới có một đứa vậy?”
tự động chuyển sang ân cần lo lắng:
“Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Rán lẹ lẹ đi
Còn trẻ mới lo cho con cái nổi chớ!”
rồi khuyên nhủ bằng cái giọng xìu xìu như than thở:
“Đi chơi cho đã đi, chỗ nào cũng đi cho hết.
Tới lúc có con như tụi này muốn đi đâu cũng chẳng được.”

tôi cũng thích nựng má con nít
dù của những thây ma
tôi lại nhủ thầm
mình chưa già…mình chưa già…

bãi tha ma tự động gửi thiệp cưới ào ào
tên tôi đã khắc trên mailing list
tôi chưa học thắt cà vạt kịp
cổ tôi còn lợm bao nhiêu đó món Tàu
đã nghe xôn xao
đã thấy lào xào
thi đua phong trào khoe con mới sinh
baby shower xập xình
không bằng đầy tháng linh đình
vẫn thua xa thôi nôi cùng dịp Giáng Sinh

“Hồi nãy có nghe nó ợ sữa,
có nghe nó tập nói tu oa tu oa
trên answering machine?
Thứ bảy này tới chơi, có nhảy đầm
nhớ mang theo máy hình
chụp sơ sơ giùm vài tấm
lúc nó dụi mắt buồn ngủ bấm…có bấm kịp không? sao không thấy flash?
lúc nó đang ngủ coi dễ thương quá há…bấm đi…bấm…
lúc nó làm xấu quay lại chú kìa…làm mặt ông kẹ đi con…
lúc nó cười một mình miệng rộng giống ba…há con…
lúc nó thao láo nhìn mắt to giống má…há con…
lúc nó khóc mũi hỉnh hỉnh cái mũi cao giống ba…há con…
xì…cái mũi này của má!…con của má há con!
nó giống ba! nó giống má! ba! má! ba! má! bamábamábamábamábamá…
còn phim xin luôn một tấm cả gia đình
ê chụp lại! chụp lại! chụp thêm cái nữa đi cho chắc ăn!
nhanh lên! chụp xong chỉ cách xài cái máy quay video này giùm!”

 

2.

mình chưa già…mình chưa già…
khổ tôi quá
thời này cái gì cũng có rồi cả!

đã có anh hùng lấy thân chèn pháo
đã có thiên thần ở lại Charlie
thế hệ lãng tử đèn màu Paris
trà Tàu hoàng hạc rô ti
thất ngôn hủ tiếu mì giao hưởng au riz
lên xe tiễn em đi (đừng quên maggi)

bỗng nhiên nhớ dai đã có hồi ký McNamara
vận công bứt vải bịt mắt tử hình đã có phim anh Chỗi
phản lực Mỹ lượn trên đầu Khomeini
mấy triệu treo trên đầu Rushdie
pee wee lủng lẳng treo Pee Wee
Michael hí Lisa Marie
(sao toàn vần i? chết mẹ, vô thức tôi đầy ti vi!)
vân vân và vân vân
cách gì tôi chen chân?

tự thiêu, tuyệt thực, treo cổ, nhảy lầu, overdose, bắn vào đầu?
xin lỗi, mấy trò này đều xưa như trái đất
có lên tin tức buổi chiều cũng không đầy nửa phút
tôi từng đặt nhiều hy vọng vào tài bốc phét
nhưng cười hô hố hoài rất khó làm đạo trưởng
tôi gốc ruộng mà chưa biết chế bom bằng phân bón
tôi bắn súng rất tồi và rất ít khi chống chính phủ
tôi khá thích làm tình nhưng quá lười lải nhải trong rào đón dè dặt
trạng thái bình thường của tôi là buồn ngủ
tôi chẳng hay ho gì làm sao được người hành tinh bắt?
tôi tự giới thiệu thế nào trên Internet?
hay nói đại tôi là kỹ sư thất nghiệp?
đã có quá nhiều chí, nha, đạo, bác, văn, tiến, thi, liệt sĩ
(mà luôn luôn thiếu…à hay là…
cũng không được, tôi người Việt Nam không thể làm quân sĩ!)
đã có quá nhiều kẻ sát nhân
đã có quá nhiều Việt kiều
và đã có quá nhiều ca sĩ

tôi phải bon chen thế nào? tôi phải quậy làm sao?
làm cách nào mới được giấy mời của chính phủ lâm thời?
hay nói đại tôi theo thời trang retro-Trotskist?
hay để tóc dài? ponytail? bới lên kiểu phim bộ kiếm hiệp?

hình như Wall Street cần một cuộc đời cà lăm
hình như Thế Vận Hội cần giải bụng phệ đãng trí
tôi sắp quên mất mình đang muốn nói gì
(khó chịu quá…chờ tôi nới dây nịt ra thêm một tí…)
à…ờ…thời này chẳng làm được cái gì cả!
cũng không thể không làm gì cả!

 

3.

ra đi mẹ có dặn rằng
nhỏ mà không học lớn làm sao cha
càng ngày tôi càng giống một thây ma

vài sợi tóc bạc thình lình ám toán
lúc tôi sấy đầu hồi sáng

tôi chưa vỡ mộng làm cha thiên hạ
trong lúc chờ đợi tôi tạm làm cha

những em bé khóc điếc trời
những em bé bám đầy tôi
oa oa oa, éc! ooaaa, éc! oaaaaaa…
liên hồi
bò ra giữa Waco thánh hỏa
chui lên từ dưới đống gạch vụn Oklahoma
ruồi bu kên kên chực Ethiopia
mũi dãi vằn vện Central America
những cô bỏ chồng
một hai ba xấp ở Bolsa
nhanh lên làm sao đưa ngay cho tôi một đứa
để tôi ký chi phiếu
đây là số visa
mỗi tháng gửi hình tôi coi cũng được
nhưng lẹ lẹ giùm đi mà
tick tock tick tock
bio/logical/socio/logical clock
tôi phải có con cho kịp với người ta

tôi không thể nào đợi 9 tháng
—trời ơi, trước đó còn nhiều màn phiền phức khác!

“Vợ con gì chưa?”
“Cái cô hôm trước đâu rồi?”
“Chừng nào mới cho uống rượu đây?”
“Chừng nào mới có một đứa vậy?”

tôi nhắm mắt cắn
cục ớt phục kích trong ổ bánh mì gà:
mình dạy con mình cái gì cà?

(Hợp Lưu, 1994; 20 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại, 1995)

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Nam


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)