LTS – Tác giả viết bài thơ này gần 10 năm trước, tưởng bài thơ, như những sáng tác có đề tài chính trị nói chung, không thể sống lâu. Nhưng thỉnh thoảng đọc lại, anh thấy nó vẫn nói tới chuyện của… hôm nay. Độc giả có thể tìm đọc một bài thơ khác của tác giả cũng với đề tài liên hệ, đã được đăng trên Da Màu trước đây, bài “Trọng Thủy Mỵ Châu.”
dứt bản quốc ca
3 triệu hồn ma
lại bị lôi ra
uýnh lộn
cờ đã có sẵn
hận thù đã có sẵn
những anh già đã có sẵn
món tiết canh
ailẹlẹchạyrachợkiếmmộtchândunganhhùngthiệtbự
máutimganvàngvàngđỏđỏbãibiểutìnhlànguyêndĩatiếtcanhthiệtbự
thằng nhỏ cứt mũi thò lò
cờ bây
ngồi trên vai cha phất cờ lia lịa
cờ bây
mối thù dai ài ài mấy chục cuốn phim bộ
o aai hùng
thừa kế đời ông đời cha
chên thành phố thân yêu
học việt ngữ theo phương pháp la
vừa chiếm lài
nước miếng trào ra phát âm tiếng mẹ
đêm qua
ĐẢ ĐẢO! ĐẢ ĐẢO!
bằng mấu
9/1999
Xin cám ơn anh/chị ntd đã đọc bài thơ và cho phản hồi. Rất tiếc vì Da Màu chưa có setup báo tự động khi có phản hồi nên tôi trả lời hơi trễ.
Về Gandhi hay Mandela tôi nghĩ nên là suy nghĩ của tất cả người Việt Nam, không riêng thành phần nào.
Tôi rất chuộng bài thơ châm biếm này. Nó nói lên vô nghĩa và vô vị của hận thụ
Nhưng đọc nó tôi lại cảm thấy buồn; tại sao chúng ta không vượt qua [transcend] được những tâm trạng tàn phế và sa đọa đó? Tại sao bao nhiêu người phải dùng hận thù để nuôi nấng cuộc sống vô nghĩa và tàn tạ của họ? Tại sao họ không theo nổi gương của Gandhi hay Nelson mandela để giúp con em họ nảy nở trong hòa bình thay vì trong uất ức?
Thành thật cám ơn tác giả đã can đảm bày tỏ tình cảm và suy nghĩ đó bằng những giòng thơ rất đặc sắc.
ndt