Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ gì mà rời rạc

 

 

 

Thắp nhang đi rồi ra ngoài hút thuốc.  Một cái tên lên kệ những cái tên.  Bà vợ khóc nhẹ nhõm.  Mấy đứa con không biết cha mình viết cái gì.  Sửa sửa khăn tang, quẹt quẹt iPad.  Chờ chút hình sẽ lên Facebook.  Nhỏ nhỏ thôi cho nó nhanh, thấy mặt là được rồi.  Đâu ai muốn biết hết một điều gì.

kiếm mầy muốn chết bấy lâu
kiếm trong cáo phó biết đâu thấy mầy

Thắp nhang đi rồi ra ngoài hút thuốc.  Tới đây và không biết tới đây làm gì.  Giàn đờn cò giao hưởng.  Một ông trên bục tiếp tục dở và dài.  Mấy bà ngồi thẳng lưng, thỉnh thoảng che miệng.  Một em sốt ruột chờ lên ca, bật gương sửa mắt sửa mũi.  Đám gần cửa cười cười bắt tay.  Mỗi người một cuốn.  Cắp nách làm bóp hàng hiệu, chỉ thấy gáy và bìa.  Nằng nặng cục gạch trên đùi, ký ức vuông vuông, mẻ cạnh, loang lổ, mỏi mòn.  Thảy vô cốp xe đóng nắp quan tài.  Mọi người vỗ tay.

Thắp nhang đi rồi ra ngoài hút thuốc.  Một cái tên lên kệ những cái tên.  Tử trận, chết trong tù, chết trên biển, tự tử trong chùa, tự tử trong đầu.  Nhớ ăn rau nhiều, bớt bia rượu thuốc lá, tập thiền và đi bộ.  Anh hùng xơ gan.  Yêu nước nghẽn tim.  Cách mạng đột quỵ.  Cuộc tình chảy máu ruột già.  Dân tộc ung thư máu.  Tự do nám phổi.

ê thầy không sắc như nhau
sao thầy cứ phải chơi màu cà sa

Cám ơn ngài đã có thịnh tình gửi.  Rất tiếc không đăng được.  Ở đây chúng tôi chỉ đăng những người không nổi tiếng.  Ngài đã lỡ nổi tiếng. Xin ngài vui lòng tự làm hết nổi tiếng.  Khi ấy chúng tôi sẽ cố gắng cứu xét.  Trân trọng.

Cám ơn bạn vẫn gửi suốt trên 10 năm sau khi dẹp tiệm.  Thỉnh thoảng lúc xỉa răng tôi liếc có lệ xem có gì chôm được không.  Bạn can đảm, trơ trẽn hơn:  “Có gì mới không? Hôm nay có gì mới không?”  Thế nào khi tôi khen thơ bạn dở như cứt, bạn cũng sẽ nhảy cẫng lên, sướng ơi là sướng cả ngày.  Kịch bản công phu thế mà bạn vẫn kỳ kèo.

Cái dễ thương của cậu là đám đàn anh cậu chả ra gì.  Cậu vớ đám đàn anh tơi tả của tớ, quàng vào cổ làm huân chương, rồi cầm chai rượu ngoại ngồi Lamborghini gầm gừ lòng vòng Ba Đình.  Xin trao thi sĩ vòng hoa tặng.  Chúng ta đã chiến thắng cuộc đời.  Nó oách ở chỗ tớ ở trong ấy tớ cũng sẽ dễ thương như cậu.  Đây còn vài đàn anh, cậu cứ cầm nốt.  Vô tư.

cứ như vàng mã phông lông
thấy ông đã biết là ông sắp nói gì

Thắp nhang đi rồi ra ngoài hút thuốc.  Những cái tên lên hộc xác nhà quàn.  Từng hàng ở nhà, từng hàng từng hàng thư viện.  Những con ma lải nhải một mình.  Tôi đi ngang lại ồn ào chửi bới.  Điệu bolero giao hưởng đờn cò.  Tôi lật lật trang bìa còn mùi bệnh viện, ký tặng ngay một cuốn bầm đen.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Nam


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)