(Trích trong tập thơ của Bùi Chát, Bài thơ một vần / One-rhyme Poems,
nhà xuất bản Giấy Vụn, 2009, bản dịch Anh ngữ Lê Đình Nhất Lang)
Không thể khác
Những người anh em
Đã phản bội chúng tôi
Đã ném chúng tôi vào ngục
Đã nhuộm đỏ màu da chúng tôi
Đã hi sinh mạng sống chúng tôi
Cho những giấc mơ ngột hứng của họ
Những người anh em
Vẫn lừa lọc chúng tôi
Vẫn tước đoạt ánh sáng, giọng nói chúng tôi
Vẫn doạ dẫm chúng tôi
Bằng súng và thực phẩm
Ngoài sức tưởng tượng của họ
Chúng tôi
Dưới bầu trời đen thẳm
Từng ngày từng ngày
Không lúc nào ngơi nghỉ
Việc nghĩ đến họ
Và
Cầu
Nguyện
Can’t Be Otherwise
Those brothers
Have betrayed us
Have thrown us into jail
Have dyed our skins red
Have sacrificed our lives
For their impulsive dreams
Those brothers
Still deceive us
Still deprive us of our light, our voice
Still threaten us
With guns and food
Beyond their imagination
We
Under this deep dark sky
Day in and day out
Never ever cease
Thinking about them
Praying
And
Vowing
Đèn đỏ
Tôi đứng trước một ngã tư
Đèn đỏ ngăn tôi lại
Những dòng người ra đi tất bật
Gió mát sau lưng họ
Chúng tôi, nhiều thế hệ
Bị giữ lại bởi đèn đỏ
Chúng tôi không cất bước được
Chúng tôi không bay lên được
Giao lộ ở khắp nơi
Không ai có thể vượt qua màu đỏ
Chúng tôi đứng trước ngã tư
Nhiều thế hệ
Chỉ một con đường đầy bụi đỏ trước mắt
Red Light
I stand at an intersection
The red light stops me
People stream off in a rush
The cool wind in their backs
We, generations of us
Have been stopped by the red light
We cannot step forth
We cannot fly up
Intersections are everywhere
Nobody crosses beyond the color red
We stand at the intersection
Generations of us
Only one road ridden of red dust in front
Man Teiv
Em đổ bộ vào tôi
Như những cuộc chiến
Ôi Man Teiv
Là một dân tộc cô đơn!?
Đã theo tôi vào từng giấc ngủ
Man Teiv
Khi anh em chúng ta xuống đường đòi đất
Đòi biển đảo và bị đàn áp
Ai đã khóc giùm họ
Ai đã ngăn dòng nước mắt của biển
Chảy đi đâu những giọt máu đào
Man Teiv
Có thể một hôm nào đó thức dậy
Em đã bay đi theo Gióng, chẳng ngại ngần
Thì Man Teiv. Tôi ơi!
Còn bao chiến trường khác dai dẳng em để lại
Man Teiv
You land into me
Like wars
O Man Teiv
Is a lonesome people!?
Which follows me into each sleep
Man Teiv
When our brothers and sisters take to the street to reclaim our lands
Reclaim our seas and islands and are suppressed
Who has cried for them
Who has stopped the tears of the sea
Where do they flow the red drops of blood
Man Teiv
Perhaps some day upon waking up
You have flown after Gióng[1], without hesitation
Then Man Teiv. Dear me!
There are so many other battlefields you have left
_________
[1] The mythic Hero-Child of Bamboo, of the legendary era of 18 Hùng kings more than two thousand years before the Common Era.
Cá nước lợ
Bởi họ có thể sử dụng chúng ta như một con bài
Bởi họ có thể bóp chết chúng ta tíc tắc
Bởi họ có thể ngồi im hồi hộp theo dõi chúng ta
Chúng ta tồn tại trong sự lưỡng lự của họ
Như loài cá nước lợ
Chúng ta tăng trưởng khu vực giáp ranh
Hẳn biến mất, khi bơi về một phía
Là cư dân vùng mở, chúng ta hiện diện
Thực tại cuộc sống đang bảo vệ chúng ta
Brackish Water Fish
Since they can use us like a card
Since they can smother us in an instance
Since they can sit still and observe us anxiously
We survive in their wavering
Like brackish water fish
We grow in the bordering areas
And would disappear, when swimming in one direction
Being inhabitants of an open-ended area, we exist
The realities of life are protecting us
.