Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
khẩu hiệu
Chính nghĩa đứng về phía cơm gạo, thậm chí chính nghĩa còn đứng về phía khoai sắn. Đéo mẹ nó, cán bộ nói thì phải đúng bởi vì hàng ngày cán bộ được ăn no và cán bộ có súng còn anh là tù lúc nào anh cũng đói cũng lả đi đứng không vững thì anh phải sai anh phải học tập những điều tào lao người ta nói.
Đọc Lại
Người viết và người đọc gặp nhau qua một cuốn sách, người viết thèm viết cuốn sách để đời còn người đọc tìm một cuốn sách thấu tận tâm can. Đã mê đọc thì ai cũng đọc sách từ sớm với đủ loại sách từ kinh điển đến hiện đại. Tôi tự làm mình thiệt thòi khi khước từ văn hóa đọc, mãi đến khi theo nghề viết mới chịu đọc.
bản luân vũ thành Viên- les valses de Vienne
Tôi không nhớ mình đã rẽ vào con phố này từ lúc nào. Có thể là vì đèn đỏ đổi màu, cũng có thể là vì bản “Les valses de Vienne” vang lên bất chợt …
Kuh-REE-uh
Các chủ doanh nghiệp mang gia đình sang Việt Nam được công ty trả tiền nhà và một phần học phí cho con em. Cứ thế, họ ồ ạt đổ bộ y như thời kỳ Gold Rush thế kỷ 19, thiết lập cộng đồng riêng với sinh hoạt chợ búa, siêu thị, nhà thờ, có cả trường mẫu giáo tiểu học trung học dạy bằng tiếng Hàn.
Sau ca mổ
Bác sĩ bảo: đi bộ tốt cho sức khỏe
nhất là khi vừa ốm dậy
Tôi tự lôi mình vào ánh sáng
lặp lại nhịp điệu bước chân
vá mặt đường loang lổ
Ông Già và Con Cá (tiểu thuyết Mé Nước)
Ừ mà nếu sợi cước đứt được. Con cá sẽ thoát chết, ông già sẽ tiếc rẻ nhưng Tuyên sẽ hài lòng. Có thể đứt lắm chứ. Sợi cước thật nhỏ bé và trong vắt. Con cá lại to. Ông già cũng cố trì kéo, đứt là phải. Một cách giải quyết êm đẹp nhất, ông già có tiếc cũng không trách cứ gì được, vì đó là số mạng con cá.
Món Nợ Cưu Mang
Ngày tôi lên tám, gia đình theo cha di chuyển vào Quy Nhơn, một vùng mới được chính phủ Quốc gia tiếp thu. Sau những năm dưới ách cai quản của Liên khu 5 Việt …
Lễ hội Hóa trang
Lời người dịch:
Carnival là lễ kỷ niệm cơ hội được tận hưởng những thú vui trong cuộc sống. Nhiều năm trước khi khám phá ra Tân Thế giới, Giáo hội Công giáo ở Ý đã …
mặt đường
Hảo ơi! Vết sẹo ở dưới chân anh còn có lý do của nó. Tại vì anh không đồng ý cho chúng nó có mặt ở Miền Nam này nên anh đã lội đi tìm chúng nó giết đi. Thế nên chúng nó đặt chông bẫy anh, thế nên chúng nó nhắm bắn anh.
Thượng đế của chúng mình ♦ Trên vùng đất đẹp
Người trở về đi, ta uống hết mùa này
trên vùng đất đẹp đến thấu tim nóng hổi
đồi núi dâng lên những ảo ảnh mộng mơ.
Dư vị mùa hè
mẹ đánh yêu vào đầu tôi
bằng ổ bánh mì baguette
nàng đắm đuối nhấn đầu tôi
ngạt thở trong vũng thiêng liêng
Cà-phê và Thế Giới của Murakami / Coffee to Remember
Có lần tôi quá cảnh Tokyo một ngày một đêm trên đường bay từ Mỹ về Việt Nam. Một đêm và một ngày không trọn vẹn. Bầu trời Tokyo sáng hôm ấy mây mù và mỏi mệt, trông như một lớp thủy tinh mờ đục, còn tôi thì lang thang như một bóng ma chưa quen múi giờ.
mé nước (kỳ 1/2)
Mé Nước là tiểu thuyết viết trước 1975, vừa được gia đình nhà văn Thảo Trường tái bản lại trong cuốn Người Khách Lạ Trên Quê Hương. Nhân vật chính là Tuyên, theo vợ chồng …
con ếch
Một sáng Chủ Nhật.
Ngoài kia, trước mặt nhà, là con đường nhựa ít xe cộ qua lại. Đằng sau nhà, một mảnh vườn nhỏ thiếu chăm sóc, cây cối xác xơ, cỏ mọc lan lên …
Lịch sử của Nhiếp Ảnh Đồng Tính
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025.
Buổi …
Một hôm…
Một hôm, bàn tay chàng ngứa. Bắt đầu ngứa sau lưng từng ngón tay rồi lần ra lòng bàn tay. Da ở các đầu ngón bị bóc ra, lúc đầu chỉ là vài miếng tí teo rồi từng miếng lớn, để lộ ra những khoảng da non, hễ sờ vào vật gì là mấy ngón tay lập tức sợ hãi thụt lùi.
Mầu và sắc
Cũng chỉ là một giòng sông. Cũng chỉ là một chiếc cầu. Cũ-kỹ. Như thường. Nhưng nơi đây đã mang một ý nghĩa, một kỷ-niệm rõ-rệt. Có nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao chỗ …
KHOẢNG CÁCH ĐƯỜNG CÔNG LÝ VÀ BỆNH THƯƠNG HÀN CUẢ TUỔI THƠ NHƯỢC TIỂU
Tên nó cũng phải có dấu nặng như tên tôi. “Nguyện”? Nếu “Nguyện” là mong ước, thì “Vịnh” là biề̉u tượng để so sánh qua ngôn ngữ của thơ — Vịnh là the process of affiliation giữa hình ảnh và ngôn ngữ. Vịnh nối hình ảnh của ngôn ngữ với vật thể. Có lẽ tôi chỉ muốn thằng bé ốm thương hàn trong ký ức của tôi mang tên Vịnh chứ không thề là Vinh hay Vĩnh
cái hố
Lại ngồi trước máy chữ, mười ngón tay sẵn sàng thể hiện những ý nghĩ đã xáo trộn trong anh hơn 5 năm nay. Từ ngày anh ra khỏi nhà thương về nằm trong căn …
mùa thu cuối cùng
Chép nguyệch ngoạc những câu thơ Đinh Hùng lên đầu trang giấy trắng của cuốn tập Kinh tế Chính trị Mác-Lê-Nin, và nhớ vu vơ. Buổi học thứ mấy mươi rồi, vẫn chưa học được gì. Cũng buồn; nên buồn lắm chứ, khi mà đám bạn cùng lớp, ngồi chật ních giảng đường đang tiếp thu một cách khẩn trương và chắc chắn tư tưởng mới; họ sắp thành con người mới cả rồi! Mình chậm chạp đi dần đến chỗ thoái hóa và sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát mất thôi.
cao bay xa chạy
Người đàn ông khựng người lại, đứng im như tượng bên lối đi cũ, mặt rắn lại. Hắn cũng đứng lại sững sờ nhìn, và đoán biết một phần nào cái tình huống đó. Nhưng hắn vẫn lần mò hỏi han vài nhân viên phi cảng, và được biết đấy là đoàn người Việt Nam được hay bị “xuất cảng lao động” sang Đông Âu.
TRẦN MỘNG TÚ VÀ TAY ÁO KỲ ẢO
Nhan đề một tập thơ mới của nhà thơ Trần Mộng Tú, Thơ Trong Tay Áo, một tập thơ song ngữ Việt-Anh, phát hành năm 2025, được ra mắt trong không gian một căn phòng …
Cái Mật Người
Tôn thường đeo một cái túi vải nhỏ bằng hai đốt ngón tay bên trong đựng một cái mật người khô teo. Tôn tin là nhờ có cái mật người này mà anh ta sẽ không bị chết bắn. Tôn có nó từ bảy năm nay. Chính Tôn mổ bụng moi lấy ra của một chú du kích. Tôn đã dùng bùa ngải để chiếc mật linh thiêng bảo vệ mạng sống cho Tôn
4 bài thơ
tôi nói quả thận của tôi là một nỗi phiền muộn
nhưng cô gái làm massage không thể xoa bóp vào một nơi sâu thẳm như thế
Thơ Palestine: Mosab Abu Toha & Basman Aldirawi
Dù bức tường phân biệt chủng tộc của họ
Dù các chốt kiểm soát của họ
Tôi cứ tự hỏi,
Tại sao mình vẫn ở đây?
với ban nhạc the beatles
Tôi nghĩ điều khiến tôi cảm thấy buồn về những cô gái tôi từng biết đã già đi, là vì điều đó buộc tôi, lại một lần nữa, phải thừa nhận rằng những giấc mơ thời trai trẻ của mình đã mãi mãi không còn nữa. Cái chết của một giấc mơ, theo cách nào đó, có thể còn buồn hơn cái chết của một sinh vật nữa.
Trong Hầm Trú Ẩn
Miện nhớ lại trận đánh cuối cùng của đời mình – trận đánh đã làm chấn động dư luận một thời. Riêng Miện trận đánh đó đã làm Miện mất đi một chân phải. Miện cúi xuống đưa tau mần mò cái đầu gối cụt lủn đỏ hoe. Miện nhếch mép cười, lầm bầm:
– Mẹ cóc, thằng nào nó tỉa mình mà độc quá.

Bình Luận mới