Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

con dấu của ngày

22.08.2020

Nếu chẳng may bạn va vào thế giới này
giữa ban ngày, đó là một tai họa.
Bạn phải nắm vội áo người bên cạnh mà giật,
hoặc, nếu chỉ có một mình, bạn phải la lên,

hạ nóng khủng

22.08.2020

lắng nghe thành phố rụng tóc mỗi ngày
có phải tắm mưa acid mấy năm gần đây?
bồn chồn trong môi trường ô nhiễm nhân cách thoái hóa
người, ngợm và hình nộm trăn trở ưu tư trĩu nặng tầng mây

không còn chỗ | ngẫm nghĩ lá vàng

22.08.2020

vì đói nghèo có một ngày nổi loạn
lỗ trí thâm xuống núi nhậu thịt cầy
lúc đắc chí cầm một cây vạt nhọn
múa vài đường cho đã lúc no say

rau răm cay hoài ngàn năm- kỳ 4/4

20.08.2020

Sao con cứ tiêu phí thì giờ, không tiếc nuối gì khi nhìn hai cây kim nhọn nhích qua những con số trên mặt đồng hồ. Hãy tưởng tượng con đang dăng một giải lụa dài giữa hai cây cọc trước mắt con. Giải luạ này tượng trưng cho chiều dài của cuộc đời con. Hãy trừ bớt thời thơ ấu, trừ bớt thời gian của tuổi già lẩm cẩm, và loại ra những kỳ nghỉ hè ở không, những lúc đau ốm, thì giờ giải lao vv… Đáp số của bài toán trừ là: con chỉ còn lại 20 năm để hoạt động

rau răm cay hoài ngàn năm–kỳ 3/4

19.08.2020

Hảo lại gọi điện thoại cho Thúy: “Con không thể lấy Jeffrey được.. Nửa chừng xuân đời con, hôn nhân sẽ tan vỡ, Con không bằng được các cô Trang, cô Vinh, cô Nga…Họ là những người đàn bà đã lấy nhu để đương đầu với cương và đã huề chứ không thua những ông chồng đại cường quốc của họ…Họ có sức mạnh của người đàn bà nhược tiểu: Họ đặt luân-lý lên hàng đầu, họ tề gia nội trợ giỏi, nấu ăn ngon lành, chịu khó lau nhà và giặt đồ.. Khí giới Khổng-Mạnh đương đầu với văn minh cơ khí vật chất.. là vậy đó Thuý ạ.. Con ô-nhiễm văn minh tây phương, con thua chồng chứ không thể huề với chồng như họ được

rau răm cay hoài ngàn năm–kỳ 2/4

18.08.2020

Hảo vẫn nói dai: “Chu ơi, nếu con bỏ học, mẹ lo sợ con sẽ không lấy được vợ Việt Nam, chúng nó không ưng mày.”
Thằng bé chậm rãi: “Chúng nó ưng con mà mẹ..iu iu.. Lấy vợ Việt Nam dễ ẹt..”
Hảo nghiêm mặt: “ Người Việt Nam chăm học, chăm làm. Lấy được con gái của người Việt Nam khó lắm con ơi.”

Rau Răm Cay Hoài Ngàn Năm- kỳ 1/4

17.08.2020

Thời tiết không tin được sẽ là mưa hay nắng, như lòng người đàn ông vậy. Hanh đưa Hảo về tới nhà, trước khi mở cửa xe chui ra, Hảo trối trăn lại một câu: “Nếu người Mỹ không mặc quần Jeans nữa, thì tôi mới thôi thương nhớ anh. Từ đây, mỗi ngày, tôi sẽ thổi một cái hôn vào giữa lòng bàn tay nhờ gió đưa tới anh.”

với lũ sương mù kỷ nguyên hỗn mang

15.08.2020

thời gian trắng xoay vặn ánh sáng
nhắm mắt tưởng tượng lũ ma nhìn tôi nghiện chữ
chẳng cần biết quang phổ phát tán tinh dịch lỏng siêu vi tự biến thiên
trong ma trận màn hình
có thể, hiển nhiên sự bảo hòa dung lượng nguyên tố hạt nhân

Du Học Viên

14.08.2020
du-hoc-vien-sang-My_thumb.jpg

Đừng ai tin con gái mình đứng đắn hơn con gái người khác! Đừng ai tin rằng những kẻ học giỏi thì không dâm. Thần dược ngừa thai của Mỹ tối tân, công hiệu như viên thuốc Aspirin của hãng Bayer ở nước Đức!

Túy Hồng giữa chúng tôi

14.08.2020
Ty-Hng-Ti-n-Ca.jpg

Duy có ngòi bút, mỗi lần vẫn một thức động. Duy có cách viết, mỗi lần vẫn một nhọn hoắt. Duy có tâm thể, vẫn câu thơ bất hủ của Tản Đà. Seattle mưa là mưa bay đi. Nhưng trong nghìn triệu giọt mưa Tây Bắc, vẫn một giọt mưa Huế. Mưa có bay ra biển, mưa vẫn trở về nguồn. Tâm sự tha hương, trong kín thầm vẫn nguyên vẹn.

MUỐI ỚT TÂY NINH

12.08.2020
th_thumb.jpg

Tôi ngạc nhiên vì truyện Lòng thành của Túy Hồng, giọng văn rườm rà, kể lể khúc nôi, trong khi ở những tác phẩm khác Túy Hồng sắc sảo hơn, viết văn như phóng dao nhọn. Nhưng có lẽ sâu hơn là tôi thích cái nhìn khinh bạc của bà về các vấn đề xã hội trong Những sợi sắc không mà tôi đọc trên nhật báo. Tôi thích Trùng Dương với lối văn như văn nói:

nuốt ngắn

12.08.2020
flat750x075f-pad750x1000f8f8f8.u2_thumb.jpg

trong tâm đẫm mùi âm
trong cổ lời đóng ổ
con rắn quặn thân
sai khiến món quà khai trí

Gặp gỡ Nay Sương

11.08.2020

“Anh bắt tôi đoán mò đấy nhé… Tôi đoán anh đang đi tìm bối cảnh thích hợp cho một kịch bản, một cái truyện đang mơ hồ trong tâm trí… Anh là nhà văn.”
Thốt nhiên anh thấy mình như vừa thức giấc, như vừa rơi vào cơn mơ…

chùm thơ Nguyễn Hàn Chung

10.08.2020

đàn bà
gặp một tuyển thơ

bìa không hạp
chằng bao giờ
đọc trong

đàn ông
sở hữu ba vòng

Điếu Ca


♦ Chuyển ngữ:
10.08.2020
Sunrise-20180308-0284_thumb.jpg

Hãy đặt mắt ở đó, nhớ những lời của Anacreon,
kẻ chạy tránh chiến tranh,
trong những bài sử Herodotus:
Nhìn xem sóng biển hôn nhẹ vào bờ!

Lòng Thành

10.08.2020
thu-but-va-chu-ky-tuy-hong_thumb.jpg

Thưa bà, đứa con ra đời làm tôi sạch cả vốn liếng. Giọng hát vàng son tắt đi nghẹn ngào. Âm thanh của ngày xưa đã vỡ rồi, khí giới không còn nữa. Bà thử tưởng tượng một danh ca bỗng dưng mất giọng, gái giang hồ mất nhan sắc… cuộc đời cũng bệ rạc như nhau. Tôi chết sớm quá.

Phía Bên Kia Vầng Trăng

10.08.2020
th-5_thumb.jpg

…The lunatic is in my head…I’ll see you on the dark side of the moon…
Tiếng guitar không mạch lạc, óng ánh như David Gilmour, guitarist của Pink Floyd, nhưng chồng chất trên sáu sợi dây đàn hơi lúng túng là tiếng hát tuyệt vời. Tiếng hát diễn đạt mơ hồ ra một nơi hò hẹn, mà cho dù phải đợi tới ngàn năm sau, chắc cũng chẳng hề có ai muốn tới…

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Mắt truồng

6.08.2020

Vào thời Pháp thuộc, trước 1945, ở quê tôi, lứa chừng sáu bảy tuổi đổ xuống đa phần ở truồng. Con nít gái cũng truồng khơi khơi. Cái mặt còn có lông mày lông mi, cái háng trắng nõn. Trong vườn quê, bọn con nít đông vầy như bầy gà, ríu ra ríu rít. Đứa bẻ đôi củ khoai, đứa ăn chung trái ổi. Đứa này cắn xong tới đứa kia. Trái ổi dính nước miếng nước mũi dơ hầy.

Xin mời bạn, Alphonse thân mến


♦ Chuyển ngữ:
5.08.2020
Shirley-Jackson-brother-Barry-in-1935_thumb.jpg

Giọng bà tắt dần khi bà thấy vẻ ngạc nhiên của Boyd. Nó nói: “Cám ơn bà, nhưng mà cháu có nhiều quần áo rồi. Mà cháu không nghĩ là má cháu biết may vá gì lắm đâu, với lại cháu đoán là nhà cháu cần cái gì thì mua cái đó. Dù vậy cũng rất cám ơn bà.”

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời giải oan muộn màng

4.08.2020

Thuyên đang ở đâu? Vĩnh Th. đang ở đâu? Và cô Hồng vàng đẻ con Mỹ trắng? Và đâu Sư Tăng, Thầy Tú, chùa thiêng, miếu thắt cổ mưa mù sét đánh ngang? Đêm mùa đông 1947 tôi ngồi trong cái thúng, thúng đầu kia là hai đứa em, được chú Hai Mau vừa gánh vừa chạy băng đồng, tản cư lên đèo Tư Yên.

Chạy chậm

3.08.2020

Mỗi khi tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, có một điều gì trong cơ thể tôi cưỡng lại, không cho tôi làm thế. Tôi nằm úp xuống sàn nhà, suy nghĩ. Tôi nhận ra điều cưỡng lại trong tôi, không cho phép di chuyển, chính là sự sợ hãi. Sợ hãi điều gì?

tụng ca cho thời gian

3.08.2020
painting_thumb.jpg

an bình trong đất cháy
tàn cũi đang trôi dạt
trong giấc mơ thời gian
như những trang sách nặng

MỘT HỒN MA BỒ ĐÀO NHA ĐÍCH THỰC


♦ Chuyển ngữ:
31.07.2020
Miguel-Gomes-author-photo_thumb.jpg

Có lần tôi đọc được ở đâu đó rằng những người vô tổ quốc không thể nào vào khuôn phép, và đây quả là một điều gây sợ hãi và sự khinh bỉ. Có lẽ ba tôi có linh cảm rằng sống quá xa Bồ Đào Nha và quá gần những nơi khác đày ông vào một không gian vô định.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời tâm sự nửa vời

30.07.2020

Bọn nhóc hoảng sợ, bỏ chạy. Tôi phản ứng chậm, bị chú chộp đầu. Bảo, Thằng Thao, ngồi lại đó, mày phải ăn kẹo. Tôi nhai kẹo. Chú ngồi, buồn rượi con đười ươi. Đôi mắt chú nhìn lung ra nắng. Nắng quê tôi chừng là nắng buồn nhất thế giới. Tôi chưa đi khắp thế gian, nhưng cam đoan vậy.

mùa hè lỡ cỡ

30.07.2020

chữ đốt tre
những lóng thơ lỏng lẻo
người bẻ bảo răng rắc
nàng chuộng sự răng rắc

MỘT THỜI NÊN VĂNG MẶT- Bùa mê từ thuở dậy thì

24.07.2020

Năm ấy tôi mười ba tuổi, sinh lực lẫn thần hồn tôi chưa biết mùi giao cấu nam nữ là gì. Một đêm tối trời, chị Hai Xuân xinh đẹp kéo tôi lên giường ngủ cùng chị. Hồi này dân miền quê chưa biết tới ánh điện. Đêm có trăng mơ màng, không trăng xóm làng tối thui một cái túi mực, chỉ lấm tấm trên kia sao trời.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Những niềm đau hóa thân.

22.07.2020

Cô đang trong cái khí hậu một thủ đô bị bao vây bởi muôn trùng hiểm họa, rộn ràng đảo chính, nức nở biểu tình, mày mò đặt khối thuốc nổ, thông minh cực kỳ canh giờ giấc đúng giờ tan sở, buổi hội họp, khi cùng vui chung trong quán rượu, tất thảy, nhất thiết phải cùng lúc, một ánh chớp, chúng phải chết tươi hàng loạt. Một hàng áo quan bên này bày ra, lũ huy chương đầu kia được gắn.

BÓNG TỐI LÀ ĐỈNH CAO

20.07.2020

Sư Khoáng buộc học viên phải nhắm mắt để quên đi màu sắc, quên đi mọi hình ảnh quen thuộc trong lúc phân biệt các loại âm thanh Khoáng cho các huấn luyện viên ở Nhạc Viện tạo ra để học viên nghe. Dần dà học viên tranh đua nhau để được mù và bắt đầu cảm thấy mù cũng quan trọng chẳng khác đỉnh cao của âm nhạc. Được mù là đạt được đỉnh cao

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)