Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
người đàn bà giặt số phận
Donald Trump không ngồi đây. Đó là điều Xuân nghĩ mỗi sáng khi tỉnh dậy, trước cả khi mở mắt. Ông ta trốn thuế như người ta thở, tự nhiên và cần thiết cho sự sống của ông ta. Số tiền ông ta giấu đủ mua cả chục khu phố tiệm nail của bà, nhưng ông ta đứng trên sân khấu với cái cà vạt đỏ như lưỡi quỷ và nói về việc làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.
Lời cuối năm
dường như tôi vắng mặt đa phần trong đời tôi
thú thật nhiều ngày tôi đi ngang đời tôi
nhìn vào
không hề thấy tôi –
Những phát đạn ngược chiều
hình như bầu trời bị bắn trước
hình như Minnesota bị bắn trước
hình như tuyết bị bắn trước
hình như thơ bị bắn trước
Máu tuyết
tiếng chửi thề tự động thốt ra
đụ cha ice!
tiếng chửi thề thốt ra không phải từ cuống họng
mà từ chỗ đau nhất ở nơi người đàn bà
Ngẩng lên
Không cần được gọi tên
nó tự hiện lên từng phần
như hơi thở
ngôn ngữ đầu tiên
không cần phiên dịch
Sa mạc như ảo giác
trong chuyển động chậm
nàng bủa vây cấu trúc rối nùi trên khung bố
ngôn ngữ nô nức xối xả xuống mái nhà
don quixote ngó trân trân
Nơi đầu gối em ♦ Khi thân thể tan ra ♦ Kinh Thánh viết lại…
tôi quỳ xuống
không phải vì ăn năn
mà vì ở đó
đầu gối em mở ra một vùng đất
Bài hát của bà mẹ Inuit
Ngôi nhà tĩnh mịch quá,
Ngôi nhà thật êm ả
Bão tuyết kêu bên ngoài
Những con chó giấu mũi
Phẩm Hạnh
Có những vấn đề xã hội không thể nhìn bằng những con số thống kê khô cứng, cũng không thể cắt nghĩa trọn vẹn bằng các lập luận lý thuyết. Chúng tồn tại âm thầm …
Tháng Một
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
cuộc rượt đuổi
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
trái và phải
Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp …
Nốt Cuối Một Hợp Âm – Chương 8. Câu lạc bộ đồng minh
Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát …
Nhân xưng thứ nhất đơn lẻ
Khi tôi lên hết cầu thang ra khỏi tòa nhà, thì đã không còn là mùa xuân nữa rồi, và mặt trăng đã biến mất khỏi bầu trời. Nơi đây chẳng còn là con phố quen thuộc của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những hàng cây như thế này dọc theo con phố. Những con rắn to dày…
ON LEARNING TO DISSECT FETAL PIGS/HỌC VỀ CÁCH MỔ BÀO THAI HEO
dưới mấy mảnh trăng vụn còn sót lúc
hai giờ bốn mươi lăm sáng tôi
ngồi học bài & lặp đi lặp lại
ribosome
endoplasmic–
lactic acid
stamen [*]
trong cái IHOP ở góc đường powers và stetson hills–
Cô Đầu Lầu Gió Ngược – Chương 1. Hành trình rời cung khuyết
Trên chiếc chiếu cói trải giữa gian lầu hát nổi lơ lửng trên sông Vàm Cỏ, cô đầu ngồi lặng như tượng. Ngoài trời, trăng non vẽ một nét cong mảnh như nét mực lạc …
Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ cuối)
Serendipity Liche
46.
Lẽ ra anh nên giết em vào hôm ấy. Anh biết không?
Lẽ ra, em chưa từng có quyền được sống trên đời này.
47.
mọi sự đã đổ ập vào em từ ngày hôm ấy, …
10 Năm 49 Ngày
Theo thuyết nhà Phật, sau bốn mươi chín ngày, người chết sẽ đầu thai. Hôm nay, đúng bốn chín ngày sau ngày anh ra đi của mười năm về trước, ở một nơi nào đấy trên quả đất này, một đứa trẻ đang làm lễ sinh nhật mười tuổi của mình. Tôi đang đi tìm đứa bé ấy.
Chiều muộn. Ánh chiếu trên một dòng sông / Evening. Light Over a River
Hoàng hôn như một cánh cửa hẹp. Một nếp gấp buồn. Cái đã hiện nay đang bắt đầu vắng mặt.
The Twofoldness of the World
Go beyond yourself.
Ngày Sum Họp
Căn Phòng Cũ- Mixed Media Collage (paper, magazine cutouts, watercolor)- Lê Sông Văn
Tôi lớn lên không có ba. Giải Phóng, đất nước thống nhất, Mỹ Ngụy đã được quét sạch. Ba tôi là phi công …
Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ vii)
thế còn đàn bà? đàn bà có được chết trong những thiên đường hay không? chỉ có chúa mới biết. nhưng chúa luôn luôn bận bịu với một đống giấy tờ và một đống lời cầu nguyện. không đếm xuể. những thiên đường luôn hiện ra như một vẻ hào quang
rồi vụt tắt trong sự mù quáng đầy triết học:
kẹo dừa
bình an trọn gói giáng sinh
shopping nhiều tiệm tụng kinh nhiều chùa
cái gì mua được đừng mua
BJÄLLERKLANG – Bài ca giáng sinh
vết xe trượt
lao trên tuyết
vết tích đời người
chưa kịp hiểu
đã biến mất
Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ vi)
“con tìm mọi cách để có một ngôn ngữ hoặc một văn hoá. của riêng con cũng được, của một – loài nào đấy cũng được, của bất kỳ ai cũng được. không còn quan trọng nữa. nhưng ít nhất, con cần một ngôn ngữ và văn hoá. con không thể hiểu nổi cái chết đẹp ra sao nếu không có một thứ ngôn ngữ nào đó, phải không?
nhớ huế
Huế có bốn mùa — xuân, hạ, thu, đông. Xuân và thu khá chừng mực, điều độ, hiền lành, trong khi hạ và đông thì ráo riết, quá quắt, hung dữ.
Tháng mười hai
Ngày 3 tháng 12 năm 1989, Chiến Tranh Lạnh kết thúc. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, từ nay thế giới không còn chia làm hai phe, tự do và cộng sản, nữa. Nhưng nó sẽ chia làm một trăm phe. Bầu trời trắng như sữa. Tuyết rơi nhiều ngày, bây giờ bắt đầu im. Bão sẽ tới. Đó là sự im lặng trước bão.
CUNG-OÁN NGÂM-KHÚC / DAS KLAGELIED DER ODALISKE
Trải vách-quế gió vàng hiu-hắt,
Mảnh vũ-y lạnh ngắt như đồng.
Im Mondlicht,
Im Hauch des goldenen Herbstes
ist mein Tanzkleid
so kühl geworden
wie Kuller.
Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ / Monologue of a Lively Death (kỳ V)
21.
ngày X,
“mua cho nó một bó hoa”
“trẻ con thích kẹo”
“không ai đặt kẹo lên một nấm mồ”
…

Bình Luận mới