Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Teeth Rap on the 5th Day of Tết / Rap Răng mùng 5 Tết
Milk daily
Baby food
The tooth fairy
Đổ máu đầu năm
Chỉ bọn can đảm
Dẹp bao lì xì
Khúc Bolero
mùa Xuân với những cơn hứng tình kiểu cổ
may là vẫn còn đang chiếm ưu thế
đã ngăn âm mưu của những con robot
rót ra từ bộ ấm chén từng dòng lịch sử đỏ lừ.
người không có dấu chân
Ái Điểu sinh năm 1980 tại Ninh Thuận
Quê nội Tuy Phước Bình Định
Quê mẹ An Giang
Hiện sinh sống tại Châu Đốc từ năm học lớp 8 tới nay
Từ nhỏ đã đam mê nghệ thuật: Thơ-văn-họa-tượng
Có …
Tôi Không Giận/ I Am Not Mad
Tôi đã thấy viên đạn đến
khi ánh sáng thoáng run
tôi đã tưởng
ánh lóe của một câu thơ
THE WARM SPRING
I’ll take your hands in mine
And I’ll call your hair the clouds
Some day if we two must part,
I’d still watch the clouds drifting by
Nguyên Sa, “Any News from Paris, My Love?” (“Paris có gì …
Tháng Hai
Ngày 2 tháng Hai, xe hơi của tôi đang dừng lại trước đèn đỏ sau khi rẽ vào exit từ xa lộ cao tốc, bị đụng rất mạnh từ phía sau bởi một xe khác. Tôi bị tức ngực, mắt hoa lên, nhưng airbag không bật ra. Do cả hai tay đang cầm vô lăng, tôi không bị chấn thương mặt, chỉ đau buốt cổ tay, run bần bật.
Tết Tha Hương
Người vợ đứng cạnh bàn ăn hỏi:
“Còn mấy ngày nữa là Tết hả anh?”
Người chồng đang ngồi xem TV lơ đãng đáp:
“Thất nghiệp rồi, chán lắm, Tết gì mà Tết!”
Người vợ nhún vai đáp:
“Anh sao …
TẾT BÍNH NGỌ – TRÊN LƯNG THỜI GIAN
Ở phương Tây hiện đại, khi động cơ hơi nước rồi xăng dầu ra đời, người ta vẫn mượn hình ảnh con ngựa để đo sức mạnh máy móc: “mã lực”. Điều đó cho thấy dấu ấn ngựa ăn sâu đến mức, ngay cả khi đã không còn cưỡi ngựa băng đồng, con người vẫn dùng vó ngựa như đơn vị để đo năng lượng cuộc sống. Từ chiến mã trung cổ đến những chiếc xe hơi đời mới, bóng dáng con ngựa vẫn âm thầm phi nước kiệu trong ngôn ngữ, trong ký ức, trong cả những giấc mơ về sức mạnh và tự do.
giao thừa, ở lại…
Bố mẹ nàng có ý đồ trốn ra nước ngoài. Ở đất nước này, tội ấy nặng lắm. Vậy mà nàng Mỵ Châu dám kể cho tên Trọng Thủy – là hắn – nghe. Nghe xong Trọng Thủy lo cuống lên.
Rubato
Vay và trả
Vài phách trôi trong một nhịp thở
Vài nhịp lạc trong một khúc ca
Vài hơi thoát ra từ một đời
CHÂN DUNG NÀNG THƠ
CHÂU DIÊN
Đang học trường Pháp, bị gia đình bắt học thêm chương trình Việt để lấy cả hai bằng Tú tài, tôi phát chán khi phải sáng sáng mặc mini jupe 40cm, chiều chiều thay …
người đàn bà giặt số phận
Donald Trump không ngồi đây. Đó là điều Xuân nghĩ mỗi sáng khi tỉnh dậy, trước cả khi mở mắt. Ông ta trốn thuế như người ta thở, tự nhiên và cần thiết cho sự sống của ông ta. Số tiền ông ta giấu đủ mua cả chục khu phố tiệm nail của bà, nhưng ông ta đứng trên sân khấu với cái cà vạt đỏ như lưỡi quỷ và nói về việc làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.
Lời cuối năm
dường như tôi vắng mặt đa phần trong đời tôi
thú thật nhiều ngày tôi đi ngang đời tôi
nhìn vào
không hề thấy tôi –
Những phát đạn ngược chiều
hình như bầu trời bị bắn trước
hình như Minnesota bị bắn trước
hình như tuyết bị bắn trước
hình như thơ bị bắn trước
Máu tuyết
tiếng chửi thề tự động thốt ra
đụ cha ice!
tiếng chửi thề thốt ra không phải từ cuống họng
mà từ chỗ đau nhất ở nơi người đàn bà
Ngẩng lên
Không cần được gọi tên
nó tự hiện lên từng phần
như hơi thở
ngôn ngữ đầu tiên
không cần phiên dịch
Sa mạc như ảo giác
trong chuyển động chậm
nàng bủa vây cấu trúc rối nùi trên khung bố
ngôn ngữ nô nức xối xả xuống mái nhà
don quixote ngó trân trân
Nơi đầu gối em ♦ Khi thân thể tan ra ♦ Kinh Thánh viết lại…
tôi quỳ xuống
không phải vì ăn năn
mà vì ở đó
đầu gối em mở ra một vùng đất
Bài hát của bà mẹ Inuit
Ngôi nhà tĩnh mịch quá,
Ngôi nhà thật êm ả
Bão tuyết kêu bên ngoài
Những con chó giấu mũi
Phẩm Hạnh
Có những vấn đề xã hội không thể nhìn bằng những con số thống kê khô cứng, cũng không thể cắt nghĩa trọn vẹn bằng các lập luận lý thuyết. Chúng tồn tại âm thầm …
Tháng Một
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
cuộc rượt đuổi
Gã thanh niên bước lên xe, tôi cũng bước lên xe, nhưng không cùng toa với hắn. Tôi ghét hắn nhưng vẫn không ngừng nghĩ về hắn.
trái và phải
Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp …
Nốt Cuối Một Hợp Âm – Chương 8. Câu lạc bộ đồng minh
Mùa xuân vừa đi qua, và có lẽ đây là mùa xuân cuối, những mùa thanh bình yên vui dường như không còn nữa. Cái tang chung của người dân miền Nam, sự mất mát …
Nhân xưng thứ nhất đơn lẻ
Khi tôi lên hết cầu thang ra khỏi tòa nhà, thì đã không còn là mùa xuân nữa rồi, và mặt trăng đã biến mất khỏi bầu trời. Nơi đây chẳng còn là con phố quen thuộc của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những hàng cây như thế này dọc theo con phố. Những con rắn to dày…
ON LEARNING TO DISSECT FETAL PIGS/HỌC VỀ CÁCH MỔ BÀO THAI HEO
dưới mấy mảnh trăng vụn còn sót lúc
hai giờ bốn mươi lăm sáng tôi
ngồi học bài & lặp đi lặp lại
ribosome
endoplasmic–
lactic acid
stamen [*]
trong cái IHOP ở góc đường powers và stetson hills–
Cô Đầu Lầu Gió Ngược – Chương 1. Hành trình rời cung khuyết
Trên chiếc chiếu cói trải giữa gian lầu hát nổi lơ lửng trên sông Vàm Cỏ, cô đầu ngồi lặng như tượng. Ngoài trời, trăng non vẽ một nét cong mảnh như nét mực lạc …

Bình Luận mới