Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
BÊN BỜ ĐẠI DƯƠNG
Ba tôi bảo rằng, có những đại dương mang theo linh hồn người vượt biển. Nơi mà ba gọi bằng cái tên thật lạ: “miền lặng thầm của tự do.”
Tôi không hiểu lắm hồi còn …
người đi chân đất – chương 10
Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp
Trầm trên mặt nước ♦ Mùa trắng trên đầu gối
tôi mơ chiếc khăn rơi khỏi vai em
không để lộ gì
ngoài khoảng im
mà tôi không biết đặt tay vào đâu
Sữa
Madame Roulin with her Baby- 1888- Van Gogh
Khi một đứa trẻ khóc, có một điều gì đang xảy ra. Đói, khát, bệnh tật, giận dữ, đau, một điều gì trẻ con không diễn tả được. …
Nhà Phê Bình Thám Tử
Xác Hoàng cháy đen, tìm thấy, kẹt trong chiếc xe nổ tung, cháy rụi. Đáng lẽ nhà quàn sẽ không trưng bày trong hòm mở nắp, nhưng di chúc của anh, đã viết sẵn, muốn …
người đi chân đất – chương 9
Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh
Nàng ♦ Vị thần tối cao
Vậy là mi đã bị nàng nhòm ngó
như một con nợ của chế độ
và bước chân mi thường loạng choạng giữa cuộc đời
bởi các cuộc truy đuổi từ miền mơ mộng.
no livestreaming
lương tâm là lằn phấn vạch trên vỉa hè
rồi xóa đi
và một lằn khác được vẽ lại
quá trình lặp lại
bữa tiệc của babette
Trong giáo đoàn có hai bà cụ trước khi cải đạo đã nói xấu nhau, vì thế làm hại cuộc hôn nhân và cơ nghiệp của nhau. Bây giờ họ không nhớ nổi chuyện hôm qua hay tuần trước, nhưng họ nhớ điều sai trái 40 năm trước và cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, để rồi cau có với nhau.
những chiếc bóng
có những chiếc bóng say mê
vây quanh chàng họa sĩ bụi
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
nằm bệt trên sân
SAO MICHELIN
Tháng 4/ 2023 tôi đã tới ăn ở nhà hàng mang sao Michelin ở Vancouver, Canada. Nhà hàng tên là Lunch Lady, nằm trên đường Commercial Drive. Thực ra nhà hàng này chưa được sao …
người đi chân đất – chương 8
Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ
CŨNG CÓ NGƯỜI CHỌN QUÊ LÀ MỘT MIỀN LÃNG QUÊN
Mỗi ngày, chúng dậy sớm, mặc đồng phục đến trường, nói tiếng Anh, chơi với bạn bè da trắng, da đen, da vàng – tất cả đều sinh ra ở đất nước này. Chúng không biết rằng mình là một phần của một câu chuyện dài, đã bắt đầu từ lâu, trước khi chúng bước chân vào thế giới này.
Ba bài thơ ‘Đêm’
tôi từng yêu một điều gì đó
như người ta tin vào Thượng Đế
rồi phát hiện ra
điều đó không hề tồn tại
và vẫn tiếp tục tin
Chuyện làm quen / The Story of Making a Friend
Tôi mơ thấy mình
làm con nhạn biển
đứng lẻ loi trên cao
nói ngọng nghịu cái gì đó
Rồi nó buông mình
Cái cớ
Tôi vừa nhận ra sự vắng mặt
của một bàn tay đang nắm
Nhét trống trải vào chữ nghĩa
giấu lưỡi dao dưới gối
Bản viết tay của quỷ
Nếu những bài thơ kia là lời của thiên thần
Thì đây là bản viết tay của quỷ dữ
Con quỷ với đôi mắt tàng trữ
Một hận ý đen dày với thế giới này
Chờ đợi lịch sử đi xuyên qua
Một con thằn lằn nằm thở hổn hển chờ đợi lịch sử đi xuyên qua nó. Có điều gì đang xảy ra chăng? Anh nhớ những đứa con trai mới lớn trong một sớm mai khởi hành lên đường vào Nam với báng súng ghi khắc giấc mơ giải phóng quê hương.
người đi chân đất–chương 7
Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen
cái đồ vô tổ quốc!–the stateless
Người ta khiêng ông đến trạm cấp cứu sân bay như khiêng một túi hành lý. Thực ra ông còn nhẹ hơn bất kỳ bọc hành lý nào mà người ta mang lên máy bay.
Mảng rời
đường phố dường như rộng hơn
không khí loãng đi
có gì đó đã biến mất
nhưng hắn không thể gọi tên
Ném vào tôi ♦ Nửa đêm về sáng
tôi nằm cuộn mình như trẻ sơ sinh
ngất ngư sau cuộc thoát thai
nương náu trong tiếng khóc làm nhạc nền
cho một thời không lựa chọn
người chú
Pháp trường là một triền núi vắng vẻ, ở khá xa thành phố. Nói là pháp trường, chứ thực ra chỉ là một bãi đất trống, với một cái cọc để trói tử tội, và một cái hố vừa đào chiều hôm trước. Chỗ bắn thay đổi luôn, mỗi nơi thường chỉ dùng cho một vụ xử.
B-52 (Chương 1)
Thuận
Tác giả của mười tiểu thuyết, Thuân sống ở Pháp từ năm 1991 và viết văn bằng tiếng Việt lẫn tiếng Pháp. Tác phẩm của cô là đề tài nghiên cứu tại các trường đại …
vịnh thái lan
Có một hòn đảo nổi tiếng vì được nhắc nhiều những năm tám mươi, nơi giam giữ hành hạ những người vượt biển, đảo Kohkra. Trong lịch sử của nó, có một giai đoạn 22 ngày đêm, 500 tên cướp biển thay nhau hãm hiếp nhiều phụ nữ nhiều lần, với 57 tàu đánh cá của Thái tham dự.
Như Một Niềm Riêng
Bỗng nhiên ngồi bật dậy viết tung toé kẻo trễ.
BÀI TẬP bis
Tôi ngụ cư như tôi ngự cu
Tôi cay đắng như tôi căng đáy
Tôi mài kéo như tôi mèo cái
Tôi hiện đại …

Bình Luận mới