Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
SAO MICHELIN
Tháng 4/ 2023 tôi đã tới ăn ở nhà hàng mang sao Michelin ở Vancouver, Canada. Nhà hàng tên là Lunch Lady, nằm trên đường Commercial Drive. Thực ra nhà hàng này chưa được sao …
người đi chân đất – chương 8
Mà ghi lại như chuồn chuồn ghi trên mặt nước
Nhưng lửa cháy những ngôi nhà bên cạnh. Đi thôi. Về thôi. Thiếu chút từ tâm
Mà lòng sinh sợ hãi. Đầy lòng bao dung không biết sợ điều gì
Những kẻ sinh ra trong rơm rạ
CŨNG CÓ NGƯỜI CHỌN QUÊ LÀ MỘT MIỀN LÃNG QUÊN
Mỗi ngày, chúng dậy sớm, mặc đồng phục đến trường, nói tiếng Anh, chơi với bạn bè da trắng, da đen, da vàng – tất cả đều sinh ra ở đất nước này. Chúng không biết rằng mình là một phần của một câu chuyện dài, đã bắt đầu từ lâu, trước khi chúng bước chân vào thế giới này.
Ba bài thơ ‘Đêm’
tôi từng yêu một điều gì đó
như người ta tin vào Thượng Đế
rồi phát hiện ra
điều đó không hề tồn tại
và vẫn tiếp tục tin
Chuyện làm quen / The Story of Making a Friend
Tôi mơ thấy mình
làm con nhạn biển
đứng lẻ loi trên cao
nói ngọng nghịu cái gì đó
Rồi nó buông mình
Cái cớ
Tôi vừa nhận ra sự vắng mặt
của một bàn tay đang nắm
Nhét trống trải vào chữ nghĩa
giấu lưỡi dao dưới gối
Bản viết tay của quỷ
Nếu những bài thơ kia là lời của thiên thần
Thì đây là bản viết tay của quỷ dữ
Con quỷ với đôi mắt tàng trữ
Một hận ý đen dày với thế giới này
Chờ đợi lịch sử đi xuyên qua
Một con thằn lằn nằm thở hổn hển chờ đợi lịch sử đi xuyên qua nó. Có điều gì đang xảy ra chăng? Anh nhớ những đứa con trai mới lớn trong một sớm mai khởi hành lên đường vào Nam với báng súng ghi khắc giấc mơ giải phóng quê hương.
người đi chân đất–chương 7
Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen
cái đồ vô tổ quốc!–the stateless
Người ta khiêng ông đến trạm cấp cứu sân bay như khiêng một túi hành lý. Thực ra ông còn nhẹ hơn bất kỳ bọc hành lý nào mà người ta mang lên máy bay.
Mảng rời
đường phố dường như rộng hơn
không khí loãng đi
có gì đó đã biến mất
nhưng hắn không thể gọi tên
Ném vào tôi ♦ Nửa đêm về sáng
tôi nằm cuộn mình như trẻ sơ sinh
ngất ngư sau cuộc thoát thai
nương náu trong tiếng khóc làm nhạc nền
cho một thời không lựa chọn
người chú
Pháp trường là một triền núi vắng vẻ, ở khá xa thành phố. Nói là pháp trường, chứ thực ra chỉ là một bãi đất trống, với một cái cọc để trói tử tội, và một cái hố vừa đào chiều hôm trước. Chỗ bắn thay đổi luôn, mỗi nơi thường chỉ dùng cho một vụ xử.
B-52 (Chương 1)
Thuận
Tác giả của mười tiểu thuyết, Thuân sống ở Pháp từ năm 1991 và viết văn bằng tiếng Việt lẫn tiếng Pháp. Tác phẩm của cô là đề tài nghiên cứu tại các trường đại …
vịnh thái lan
Có một hòn đảo nổi tiếng vì được nhắc nhiều những năm tám mươi, nơi giam giữ hành hạ những người vượt biển, đảo Kohkra. Trong lịch sử của nó, có một giai đoạn 22 ngày đêm, 500 tên cướp biển thay nhau hãm hiếp nhiều phụ nữ nhiều lần, với 57 tàu đánh cá của Thái tham dự.
Như Một Niềm Riêng
Bỗng nhiên ngồi bật dậy viết tung toé kẻo trễ.
BÀI TẬP bis
Tôi ngụ cư như tôi ngự cu
Tôi cay đắng như tôi căng đáy
Tôi mài kéo như tôi mèo cái
Tôi hiện đại …
Mẹ Tôi
Tôi nhìn thấy cái chết của tôi ở nơi mẹ tôi. Tôi thấy bà ngồi đó, trên bậc cửa, buổi sáng, nhận tin dữ về tôi từ một người lạ. Mẹ tôi mảnh người, giọng …
người đi chân đất – chương 6
Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.
Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.
Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương
Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường
Chùm Thơ Lê An Thế
lịch sử đã lột da
và cũng không còn một chỗ trống
cho hàng triệu bóng ma chết trận từ hơn 50 năm trước
quay về vần vũ trên trời.
TỔ QUỐC TRĂM NĂM – Chương Tám – trích đoạn tiểu thuyết
Hai mươi mốt tháng Tư, nhà hai mươi ba biên chế toàn diện. Nghĩa là mọi người được chia tổ lại và hai phần ba di chuyển lên khu trên. Hảo, Uy, anh Tấn và …
Bà Xã Trong Văn Chương
“Bà xã khỏe không?”. Phải hiểu là ông bạn vừa hỏi thăm vợ mình. Thường chúng ta trả lời: “Cám ơn bạn. Nhà tôi vẫn thường”. “Nhà tôi” có lẽ là một từ rất Việt. …
Năm mươi năm nhìn lại
Một nửa thế kỷ đã trôi qua. Năm mươi năm không phải là một thời gian ngắn, đã bao thăng trầm trải qua trong một đời người nhưng tại sao chúng ta không bao giờ …
người đi chân đất – chương 5
Con ngủ giấc ngàn năm của người thua cuộc
Của đứa trẻ mới ra đời, đứa trẻ chưa được ra đời
Của kẻ phạm tội chưa bao giờ được cởi trói
Con bắt đầu nhìn thấy thế giới trước khi nhìn thấy tâm hồn mình
Nhìn thấy bằng cách đứng trong sự sợ hãi, ngồi trong sự đói, đi trong nhẫn nhục
Và đi và đứng và ngồi và ý thức về thân thể như một đời sống khác
Ra Biển Thêm Một Lần
Một buổi chiều, cách đây rất lâu, tôi thấy tôi ở đang Việt Nam, một mình trên bãi biển Vũng Tàu, một thị trấn ven biển gần Sài Gòn, dõi mắt ra biển khơi. Cuộc chiến đang diễn ra một cách khốc liệt. Huế và Đà Nẵng đã thất thủ.
mầu son cũ
(Để nhớ lại một màu son)
Người đàn bà trẻ tìm thấy đoạn văn viết ngắn dưới đây trên trang mạng riêng của Mẹ, bằng tiếng Việt Nam, khi chị vào máy tìm hồ sơ …

Bình Luận mới