Chân dung tự họa từ một trang trong sketchbook
(pencil, water soluble graphite pencil, watercolor on sketchbook)
Rời đi
như lời ca
bị xé khỏi bài hát chưa kịp nghe
Rời đi
Như bài thơ
Nhấn chìm ngôn ngữ
Rời đi
Như tiếng gọi
Như mọi bức chân dung
bị bức tường nuốt chửng
Tôi từng biết một người đàn ông
Biến khỏi chính mình
Trước khi bất kỳ ai khác có thể
Rút vào bóng tối
Như xác chết rời khỏi tên tuổi
Lặng im
Không biết chính xác điều gì còn sót lại
Tôi mang trong ngực lời nói dối biết thở
Thật ra vào cái đêm hôm đó
Khi ngồi vào lòng anh
Nụ hôn đã biến mất ngay lần đầu chạm môi
Rời đi rời đi
Tôi oán hận tiếng cửa đóng
như oán hận chính ngày mình sinh ra
.
Yêu là vô định
tiếc nuối là cố định
rời xa là hư hao…