Trước khoảng trống quen mang hình người
cuộc diễn tập rút lui
như sai sót được lưu trữ
lặp lại mỗi ngày
trả phần hiện diện hôm qua
cho kẻ đóng vai hôm nay
tôi không nhớ mình bắt đầu đứng trước gương từ lúc nào
Ở đây quá lâu
đến mức biến mất bắt đầu mọc rễ
dấu vết vắng mặt
cái chết chưa kịp báo tang
Bước vào và không bước ra
tôi thử gọi đó là hình ảnh
Chiếc gương cũng như anh
đã hoàn tất việc giữ tôi ở lại
theo cách không cần sự có mặt của tôi nữa.
.