Bác sĩ bảo: đi bộ tốt cho sức khỏe
nhất là khi vừa ốm dậy
Tôi tự lôi mình vào ánh sáng
lặp lại nhịp điệu bước chân
vá mặt đường loang lổ
Cái bóng theo sát
dấu tích còn lại của sự đeo bám
khắc vào đất từng vết bầm
giữ nhau tồn tại
Đi bộ, động tác đơn giản
múa điệu múa không khán giả
Ghi chú từng cú nhấc chân
Như bác sĩ ghi bệnh án
như hơi thở muốn tự tan
luyện tập cách biến mất
cách cái chết ra đời
mà không làm đổ giọt máu nào
Những bước chân bệnh hoạn
những mũi kim tiêm
đâm mặt đường nứt nẻ
lặng lẽ gõ nhịp
đều đặn như máy thở
như buồng phổi đầy khói
như hình ảnh tự nhốt mình trong gương
như bóng tối không cần mắt
Chúng tôi đi bộ qua thành phố
Thành phố đi bộ qua chúng tôi
Mạch máu nhựa đường ngã tư khép lại
Tiếng tim đập tiếng còi xe
Tiếng điện rung dây cơ
phổi giãn nở những ô kính vỡ
nuốt đầy bụng gạch đá
chúng tôi tan trong dạ dày thành phố
trong ruột già bê tông
Thật ra thì
Đi bộ không hẳn để khỏe lại
Hết tiền đổ xăng là đi bộ*
Chúng tôi tự bước
Để thành phố ăn nốt
phần còn lại của mình
(*) thơ Lê Đình Nhất Lang