Tranh Lê Sông Văn, The Vanishing Poem (28’ x 28’, acrylic on canvas)
Những câu thơ vứt lại trên bàn
như bữa ăn thừa nguội lạnh
Tôi định giết mình
bằng cách giữ lại những điều muốn viết
Bật từng ngọn đèn trong nhà
nhìn chúng chiếu vào một bóng tối khác
Chẳng có bài thơ nào giữ được ai
Tôi vừa nhận ra sự vắng mặt
của một bàn tay đang nắm
Nhét trống trải vào chữ nghĩa
giấu lưỡi dao dưới gối
Tôi viết vì không đủ can đảm câm lặng
quên đi cơn sốt cũ
mà thực ra chưa bao giờ dứt hẳn
Viết, tôi thừa biết
sự thảm hại của tuổi già
vuốt tóc mình trước gương
trì hoãn cái chết
Tôi thừa biết chính tôi
đang tìm cách rách nát
đêm đêm đặt bút xuống giấy
Tự lột da mình
dựng lại câu chuyện đã chết
rồi giết nó thêm lần nữa
Trở về với khoảng trống
nhận chìm bàn tay
phủ trùm đêm lên mặt
tôi ngậm chặt cái lưỡi trong miệng
Viết, nín thở
kéo dài một giấc mơ
đào sâu một bài thơ
Tôi gõ vào nắp quan tài
mong một tiếng vang trở lại.
.