Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tháng Hai 1991

 

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

 

 

 

Tôi không gọi là bệnh
Tôi gọi là thời tiết
cơn địa chấn từ ngực
không bản tin nào dự báo

Tôi hai mươi tuổi
tin rằng mình đặc biệt
cách một cơn mưa tin 
mình là nguyên nhân cơn lụt

Sinh ra từ thơ
học phân tích thơ
nhưng không ai dạy tôi 
ngồi qua một buổi chiều
mà không bị truy vết
bởi chính ký ức mình

mọi người nhìn tương lai
như một thành phố đã mua vé
Tôi đứng ở rìa ga
không cần đi đâu
chỉ cần không để lại dấu 

Mỗi ngày xóa một thói quen
mỗi đêm giấu một ý nghĩ
tôi tự tháo mình
như tháo một quả mìn nổ chậm

Tháo mắt khỏi ánh sáng
tháo tai khỏi tiếng gọi
tháo lưỡi khỏi lời 
tháo rời các khớp xương
lột tấm da người
đã quen với hình dạng
tôi tháo họ xóa tên 
trả sự hiện diện
cho nhầm lẫn ban đầu

Hai mươi tuổi 
ở lại
Phi tang bản thân
cố gắng giảm tồn tại
giảm đến khi không còn tiếng vang.

 

 

* Tranh: Self Portrait 1991 (1991), sơn dầu trên ván, kích thước khoảng 36” × 18”

 

.

bài đã đăng của Lê Sông Văn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

1 Bình luận

  • Trần Mộng Tú says:

    Trời đất ơi!
    20 tuổi mà viết bài Thơ già như của người…92 vậy.
    Nhưng phải công nhận bài Thơ rất “già” và HAY.
    Đúng là “Tài không đợi tuổi” – tmt

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)