Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

XẬP XÒE ÉN LIỆNG

24.02.2021
clip_image002_thumb.jpg

Không phải khi nào người ta cũng nghĩ tới một người khác. Anh quá bận việc và thuở ấy mới vào đời có bao nhiêu là dịp làm quen, mà mình thì cứ tưởng trên đời có bao nhiêu là người đang chờ mình ở sau khúc đường kia rồi bạn thấy nó kéo ra mãi mà thực ra chẳng có khúc đường nào cả, hay có khi sau một khúc quanh thật anh chỉ gặp mỗi một cái cột đèn khô không khốc.

GHI CHÉP NHÀ QUÊ

23.02.2021

Người mẹ gầy hơn lịch sử
Nói rất nhanh nếu có dịp mời chú đến chơi
Ở đây máu và bùn đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật

1. Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Chuột- 2. Bữa Tiệc Giao Thừa của Da Màu

13.02.2021
20210212_104007_thumb.jpg

Mỗi năm mỗi thêm người trên bàn tiệc, ngồi chật cứng. Chen chúc nhau.

Tôi rót rượu mơ chính tay mình ủ từ tháng tư. Tôi bày bình hoa Chim Thiên Đàng Tung Cánh cùng một ít trái cây. Và tôi ngâm bài thơ Lê Sông Văn mới gửi cho cả bàn tiệc nghe

Bông hoa Thủy-tiên

11.02.2021
il_340x270.1030421731_cvm6_thumb.jpg

Chàng ngồi hút thuốc, thấy thân thể nhẹ nhàng như làn khói, cố định trí nghĩ xem mình ở đâu, nhưng không thể nhớ ra được, chỉ mang máng rằng cái gian phòng này, chàng đã thấy một lần, mà những việc sẩy [xảy] ra chàng cũng đã trải qua một lần.

BẮT TRỘM NGÀY XUÂN

11.02.2021
clip_image002_thumb.png

Gió trưa thổi vào nhà nghe man mát. Nhớ uống vội một ly nước lạnh rồi đi ngủ trưa. Giấc ngủ đến với đến với Nhớ thật sâu, thật nồng trong làn gió nhẹ của miền quê yên tĩnh. Trong giấc ngủ, Nhớ chiêm bao thấy mình bận quần áo mới ăn Tết, hai tay nắm một mớ tiền mừng tuổi và miệng thì ngốn đầy những mứt là mứt!

Thơ Tình Tết Trâu | ChuyệnCâu Đối Tết

10.02.2021

Hai đứa mình bao năm đây mãi
Bảo toàn đối ý sánh cân nhau
Trọn vẹn đối lời đôi bên hài hòa thanh và loại
Tết là Tết suốt đời
Không khắc giờ ngơi

Mười Bài Haiku

10.02.2021

TUYẾT
Tháo găng tay ra
Trong tuyết
Để ôm hôn một người đàn bà

Mười phút đỏ

9.02.2021
clip_image002_thumb.jpg

Những hồng-hồng-tuyết-tuyết-trong-tủ-kính tự trưng bày vóc dáng mình ở nhiều tư thế. Đứng ưỡn ẹo, ngồi dạng chân, nhìn thách thức, cười mời mọc. Tóc bạch kim, tóc đen, tóc hạt dẻ, tóc nhuộm highlight. Da trắng sữa, trắng kem, trắng bạch tạng, ngăm ngăm, nâu nâu, ngà ngà, vàng vàng.

Lính Mỹ đã có mặt- Phần II: ĐẤT ĐAU ĐẤT CŨNG RÙNG MÌNH

5.02.2021
171003-spector-vietnam-ap_thumb.jpg

Đám hành khách xe đò một đoàn lang thang, nhạt nhòa trong hoàng hôn đi về hướng cầu. Một thanh niên trong họ khuyên bà con nên vào ngay cổng đồn lính Mỹ xin cầu cứu, trú ngụ qua đêm, đồn lính Mỹ có nhiều thực phẩm thuốc men, chỗ trọ sạch sẽ. Đám phụ nữ và các cô gái trẻ phản đối, lý do, “rất sợ lính Mỹ”. Vì sao mà sợ? Sợ bọn Mỹ hiếp dâm? Ai nói vậy? Người Bên Kia nói. Nói, một trăm phần trăm lính Mỹ là bọn hiếp dâm đàn bà gái trẻ, là luôn đốt nhà, giết trẻ em.

Chờ Xe Rác Đi Qua

1.02.2021
a_thumb.jpg

Gã lững thững bước vào căn phòng chung cư chật hẹp, ném cái nhìn săm soi khắp bốn vách tường. Rồi gã cầm cây đàn của cô lên, ngồi phịch xuống ghế, gẩy vu vơ vài nốt nhạc. Gã nhìn cô đang loay hoay bên tủ áo. Chắc cô đang chọn bộ quần áo thường mặc ở nhà, với chiếc áo có hàng nút cài lên tận cổ. Tôi mong cô làm thế.

Bài Thơ Đồng Tâm

30.01.2021

Linh hồn đất nước bị đánh cắp
Chúng ta chỉ còn cái xác
Như người thiếu nữ mười sáu tuổi bị đốt trên giàn lửa
Vì linh hồn xinh đẹp mỹ miều đã bị
Bọn ma quỷ lấy cắp
Phải hỏi nắng mưa, hỏi lau lách, hỏi cánh đồng

NGƯỜI LÍNH MỸ ĐÃ CÓ MẶT–Kỳ 1: Điểm Lửa Đầu Tiên

28.01.2021
8527722779_cf25ef401d_h_thumb.jpg

Pence và Fort, hai sĩ quan cấp úy quân đội Mỹ, đến Việt Nam trong nhiệm vụ một người lính viễn chinh, tham dự trực tiếp vào cuộc nội chiến Bắc-Nam.

Trước khi lên đường, họ được học tạm đầy đủ về lịch sử, địa lý, chiến sự, tình hình chính trị, tương tác xã hội, tâm lý quần chúng nơi sẽ tới.

Phác Thảo Rời | Không Phải

27.01.2021
1_thumb.jpg

em sẽ không bao giờ thông dịch được
sự nói lắp
của tiềm thức vô ngôn

Ngọn Đồi Ta Trèo

♦ Chuyển ngữ:
27.01.2021

Ngày đã bắt đầu rồi
Sao vẫn đầy bóng tối
Mất mát nào cưu mang
Đại dương nào ta lội

Mang bụng con quái thú
Ta bước đi can trường
Yên lặng ở quanh ta
Chẳng phải là êm ả

“Ổng Đi Rồi – Và Cờ Mỹ Vẫn Bay!”

27.01.2021
Capitol-with-Trump-heli-and-American-flag-_thumb.jpg

Tôi đặc biệt thích hình lá cờ Mỹ đơn côi nhưng hiên ngang phất ở phía trái tấm hình, bay trên tòa nhà Thượng Nghị Viện thuộc điện Capitol, trong lúc trực thăng Trump bay ngang rồi mất hút, hy vọng là mãi mãi.

Bài tụng ca cho chò nâu Sài Gòn

26.01.2021
clip_image002_thumb.jpg

Nhưng rồi công việc làm ăn thất bát khi chính quyền bắt đầu thuê nô lệ làm công cho các đồn điền, Louis-Pierre vì vậy đành phải bỏ học, trôi nổi qua nhiều vùng thuộc địa rồi cuối cùng trụ lại ở Sài Gòn nơi ông thể hiện gu thẩm mỹ Châu Âu bằng cách viền các con đường bằng hai hàng cây chò nâu mà ông tích cóp được từ vùng cao nguyên…

Thế Giới Giờ Này

26.01.2021

Thế giới giờ này chẳng ai bắt tay ai,
Chỉ đụng nhau qua những nắm đấm, anh đấm tôi, tôi đấm chị!
Hoặc những cú đá chân, chân cô gái tuổi mộng mơ đá chân cậu con trai mới lớn,
Chân bố đá chân dài tới nách của con gái!

Xanh & Lục

♦ Chuyển ngữ:
26.01.2021
a_thumb.jpg

Những ngón tay thủy tinh trái treo hướng xuống. Ánh sáng trườn dọc tấm kính thủy tinh, đổ xuống một vũng xanh. Cả ngày dài, mười ngón tay ánh sáng đổ màu lục lên mặt đá hoa. Lông của những con vẹt đuôi dài – tiếng kêu khàn chói tai – những phiến lá dừa sắc bén – cũng màu xanh lá; kim thủy tinh xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Ngọn đồi ta leo

♦ Chuyển ngữ:
24.01.2021

Và như thế, ta ngước mắt lên, không để nhìn vào điều đang xen ngang chúng ta, mà để xem thấy điều đang hiện diện trước chúng ta.
Ta sẽ khép lại hố ngăn cách vì ta biết đặt tương lai lên trên hết, và trước hết ta cần gạt những dị biệt qua một bên.
Ta buông tay, bỏ vũ khí xuống, để có thể đưa tay ra, chạm vào nhau.
Ta không muốn làm hại ai, ta chỉ muốn làm hòa với bất cứ ai.

Dẫy Dụa Trong Một Vũng Nước

22.01.2021

Những người đàn ông già yếu đuối sinh lý
Những người đàn bà không còn tuổi sinh nở
Vui vẻ dẫy dụa trong những vũng nước của họ
Không nói gì với ai cũng không ai nói gì với họ

Bóng đêm

22.01.2021

thứ bóng đêm quỷ dữ
nhe răng cắn nát những trái tim
người và ngợm giống nhau
máu vẫn đỏ trên tay tuyệt vọng
hố thẳm của những tiếng kêu không ai nghe

Quãng Đồi Chúng Ta Leo

♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
a_thumb.jpg

Ngay cả khi chúng ta đau buồn, chúng ta lớn lên
Ngay cả khi chúng ta đau đớn, chúng ta hy vọng
Ngay cả khi chúng ta mệt mỏi, chúng ta cố gắng
Chúng ta sẽ luôn bị cột dính với nhau, chiến thắng
không vì chúng ta sẽ không bao giờ nếm lại thất bại

Ngọn đồi chúng ta leo

♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
O2MS66VVJFGHPMWZ722DJTEVKQ_thumb.jpg

Khi ngày rạng, chúng ta bước ra khỏi bóng tối, rực sáng và không sợ hãi. Một rạng đông mới sẽ nở rộ khi chúng ta mở cửa cho nó, vì ánh sáng luôn hiện hữu nếu chúng ta đủ dũng cảm để nhìn thấy nó, nếu chúng ta đủ can đảm là nó.

Ngọn Đồi Ta Leo/ The Hill We Climb

♦ Chuyển ngữ:
22.01.2021
140116168_2086712238294920_6533076396861339557_n_thumb.jpg

Thưa vâng, dù chúng ta còn rất xa lịch lãm, và nguyên trinh thì chẳng dám lạm bàn, nhưng không có nghĩa chúng ta muốn dựng nên một đế chế vạn toàn.

And yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.

Giả như không có em trên đời / Et si tu n’existais pas

22.01.2021
JoeDassin-EtSiTu_thumb.jpg

Giả như không có em trên đời,
Thì anh sẽ thử sáng chế cõi tình,
Như họa sĩ nhìn màu sắc ngày lạ lẫm
Nảy sinh ra qua bàn tay mình,

thư tình viết muộn | kỳ 25 (kỳ cuối)

20.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cô ấy nhắc uống thuốc động kinh. Tôi bảo đã uống thuốc cảm nhiều rồi, sợ phản ứng. Cô ấy không chịu. Cô ấy lại hộc tủ nghiêng đầu tìm. Những ngón tay chạm nhẹ vào từng lọ thuốc. Rồi cô ấy cầm một lọ lên (đúng lọ thuốc có những chữ “thuốc động kinh” tôi đã viết bằng mực đỏ), mở nắp, đổ một viên ra lòng bàn tay. Cô ấy đặt viên thuốc lên môi tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 24

19.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Luật sư đi lên đi xuống, nói năng điềm đạm vì ông ấy biết hôm nay là ngày vinh quang của ông ấy, cũng là ngày tươi sáng của tôi, gã thân chủ phải nhờ nhà nước giúp thanh toán tiền lệ phí pháp luật; cái thứ lệ phí một trăm năm chục đồng một giờ ấy, ốm yếu, nghèo hèn như tôi, làm sao mà trả nổi. Người thông dịch liên tục đổ vào tai tôi những tiếng rù rì vô nghĩa. Tôi nghe nhưng chẳng buồn để ý anh ta nói gì. Tôi mệt mỏi.

thư tình viết muộn | kỳ 23

18.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)