Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Bầy chim trước hiên nhà
Nhưng mà phàm nuôi chim hoặc là để nghe tiếng hót hoặc là để ngắm nhìn màu lông sặc sỡ tỉ như thưởng thức âm nhạc và hội họa vậy. Dưới nhãn quan “điên khùng” của loài người thì chim có hai cái đẹp: âm thanh và sắc màu. Đằng này anh lại đi chăm sóc một lũ chim câm. Còn lông lá thì, xin lỗi anh cứ như áo tơi chằm lá đã qua ba bốn mùa mưa.
Khi Ta Thanh Xuân
1.
… Con tàu…. bay trên nước xanh pha sắc vàng, chòi đạp lên sóng. Tiếng máy tàu giòn đó, chợt khựng lại, nhỏ đi… “Tới rồi.” Ý nghĩ như sét đánh nẩy ra cùng lúc …
phòng 111
Hảo dị ứng mấy chữ anh yêu em hoặc em yêu anh. Nó có vẻ kịch làm sao. Nhưng Hảo chịu cái lối tỏ tình bằng ngoại ngữ này. Nghe dễ chịu hơn dù có hơi bày đặt, dỏm dáng.
một nửa hồn kia
Lúc các bánh xe của máy bay chạm mạnh xuống phi đạo, bất giác tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ tay: đúng 12 giờ đêm. Cú va chạm mạnh không làm đám hành khách đang …
Trừu Tượng
Đó là tháng 6-1989, lần đầu đến New York và vào một bảo tàng viện nổi tiếng ở đây, tôi tình cờ, tới chỗ treo một bức tranh trừu tượng khổng lồ, cao khoảng 2 …
Điều tra viên văn hóa và kẻ viết chui
– Chị có viết lách gì không?
– Thỉnh thoảng tôi cũng viết.
– Nghe nói gần đây chị có một số bài viết đăng ở các tạp chí phản động nước ngoài. Các bài ấy chưa được đăng trong nước có nghĩa là chưa qua sự kiểm duyệt của nhà nước. Chị làm như vậy có ý gì?
Phút giải lao
Lúc tôi lách thằng nhỏ chở con kia tống ga cúp
cái ào qua đầu xe, nó lạc trớn bay tuốt bên kia
đúng lúc hai ông bà già nhú nhớ trờ lên, em xém
văng lên kiếng xe, dây an toàn giật lại,
Giọt nước cũ ♦ Giao mùa giữa hai dòng lưỡi
cái từ ấy có thể là chia tay
cũng có thể chỉ là giá như
một âm thanh không đủ cấu trúc để phát thành tiếng
tại sao chúng tôi vẫn nắm chặt điện thoại và tiếp tục thu hình
Chúng tôi ghi lại để phản đối việc mô tả dân tộc chúng tôi thuộc hạng bất xứng, nếu không muốn nói là phi nhân, theo lời của cái gọi là phương tiện truyền thông “khách quan” phương Tây, dù họ gần như không nói được tên chúng tôi và không kể được câu chuyện của chúng tôi.
Vũng Tối
cánh cửa bấy giờ mở toang, ánh sáng mờ chiếu vào, cậu thấy một bóng đen đổ dài in lên bức tường đối diện. Một hình dạng quái dị không ra con người. Bốn chi khẳng khiu dưới cái đầu to tướng, uốn éo như không xương, đôi tai vuốt nhọn hệt con yêu tinh. Cậu bật dậy chạy ra cửa,
Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa
Một âm thanh, một hình ảnh, thậm chí một mùi vị, hay bất cứ một yếu tố nào đến từ ngoại giới, đều có thể đánh động tâm hồn con người, đưa dẫn nó vào “cuộc giả trang” của những ngày tháng cũ. Của tuổi trẻ. Của quá khứ. Của những giấc mơ đầu.
Lift Up Your Face and Let the Rain Fly Away
A sound, an image, even a scent—any fragment from the outside world—can stir the human soul, leading it into a masquerade of old days. Of youth. Of the past. Of first dreams.
lái xe tôi
Theo mắt nhìn của anh thì phong cách lái xe của phụ nữ đại khái có thể chia thành hai loại. Quá sức thô bạo hoặc quá sức thận trọng, chỉ thế thôi. Mà loại sau thì đông hơn nhiều so với loại trước, và chúng ta nên biết ơn về điều đó.
Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ / Let America Be America Again
Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ.
Hãy để nó là ước mơ như trước kia.
Hãy để nó là kẻ mở đường trên cánh đồng
Đang tìm một quê hương để anh ta sống tự do.
mặt cắt
Tôi viết thử một truyện-ngắn-độc-nhất-như-thế-này; rồi thôi, không viết vậy nữa. Truyện này hoàn tất sau khi bỏ đi 62 chữ là tính từ, trạng từ, túc từ (so với bản thảo).
ghẻ
“Thưa anh thủ trưởng, xin anh trả lời cho chúng tôi biết, phải chăng có chuyện lầm lẫn về vấn đề thời gian? Ủy ban quân quản đã ra thông cáo nói rằng chúng tôi chỉ phải đi học tập mười ngày mà giờ này đã là tuần lễ thứ tư…” Tên thủ trưởng nở nụ cười khó hiểu, nửa trông nham hiểm, nửa như cười thương hại bọn tù nhân ngây thơ.
Chùm thơ không đề
Chúng ta đặt bàn tay của người thế tục
lên sắt, lên gió lên đá lên bờ đại dương
Chúng ta nghe tàn rụi nghe lửa chuyển động
BÊN BỜ ĐẠI DƯƠNG
Ba tôi bảo rằng, có những đại dương mang theo linh hồn người vượt biển. Nơi mà ba gọi bằng cái tên thật lạ: “miền lặng thầm của tự do.”
Tôi không hiểu lắm hồi còn …
người đi chân đất – chương 10
Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp
Trầm trên mặt nước ♦ Mùa trắng trên đầu gối
tôi mơ chiếc khăn rơi khỏi vai em
không để lộ gì
ngoài khoảng im
mà tôi không biết đặt tay vào đâu
Sữa
Madame Roulin with her Baby- 1888- Van Gogh
Khi một đứa trẻ khóc, có một điều gì đang xảy ra. Đói, khát, bệnh tật, giận dữ, đau, một điều gì trẻ con không diễn tả được. …
Nhà Phê Bình Thám Tử
Xác Hoàng cháy đen, tìm thấy, kẹt trong chiếc xe nổ tung, cháy rụi. Đáng lẽ nhà quàn sẽ không trưng bày trong hòm mở nắp, nhưng di chúc của anh, đã viết sẵn, muốn …
người đi chân đất – chương 9
Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh
Nàng ♦ Vị thần tối cao
Vậy là mi đã bị nàng nhòm ngó
như một con nợ của chế độ
và bước chân mi thường loạng choạng giữa cuộc đời
bởi các cuộc truy đuổi từ miền mơ mộng.
no livestreaming
lương tâm là lằn phấn vạch trên vỉa hè
rồi xóa đi
và một lằn khác được vẽ lại
quá trình lặp lại
bữa tiệc của babette
Trong giáo đoàn có hai bà cụ trước khi cải đạo đã nói xấu nhau, vì thế làm hại cuộc hôn nhân và cơ nghiệp của nhau. Bây giờ họ không nhớ nổi chuyện hôm qua hay tuần trước, nhưng họ nhớ điều sai trái 40 năm trước và cứ nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, để rồi cau có với nhau.
những chiếc bóng
có những chiếc bóng say mê
vây quanh chàng họa sĩ bụi
(cũng chỉ là một chiếc bóng)
nằm bệt trên sân

Bình Luận mới