Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Ở đây ta được thấy ♦ Đêm nằm ở trung tâm của vùng ‘cộng sản’

20.03.2020

Trong khi ta đang pha một gói mì thảm hại, lầm bầm
chuyển kênh lại nghe giọng điệu buồn nôn của tụi bí thư
hô hào dân tộc bò tới, bò lui trong cái mền kín mít.

Cần thiết một sự tôn thờ

20.03.2020

Nếu cần thiết một sự tôn thờ
Bắt đầu và kết thúc hiển nhiên tổ quốc
Em có vú vê mông miếc em cứ việc lúc lắc
Tôi có tổ quốc tổ cò tôi cứ việc tôn thờ.
*

Tặng người đọc [của Baudelaire]


♦ Chuyển ngữ:
20.03.2020
LesFleursDuMal-AuLecteur_thumb.jpg

Sự ngu ngốc, sai lầm, dâm tà, tham lam
Làm bá chủ tâm hồn ta và hành hạ cơ thể
Để ta nuôi dưỡng những hối tiếc nhẹ nhàng,
Như bọn ăn mày bồi bổ chí rận.

Bạch cô nương / Bernardine


♦ Chuyển ngữ:
20.03.2020
PatBoone-in-Bernardine.jpg

Thập niên 50, 60 rộ lên phim ảnh và ca nhạc vui nhộn – với tài tử ca nhạc Pat Boone. Chắc lứa tuổi sồn sồn khó thể nào quên ca khúc giựt sộp nổi tiếng Bernardine (Bợt Na Đìn).

Nhật Ký Venice

19.03.2020
37170318383_29bc5cf403_6k_thumb.jpg

Giấc ba giờ chiều ở San Marco. Cơn sốt trong huyết quản tôi và trên mặt đường phố. Người ta chạy ngược chiều với những túi giấy và bao tải. Con gái hốt hoảng vì không giành được giấy vệ sinh. Tôi thủ con dao nhỏ tôi vẫn dùng thái hành.

Nụ Cười Nho Sĩ

18.03.2020
Scholar-in-a-Mountainous-Landscape-Nakabayashi-Chikkei-_thumb.jpg

Nụ cười nho sĩ thoảng qua, đẹp như nụ hàm tiếu, nhanh hơn một sát na, nhanh hơn cả ánh sáng chăng? Minh không nghĩ chàng tưởng tượng ra điều nho sĩ trong tranh mỉm cười với chàng, tuy lúc chàng nhìn lại thì khuôn mặt nho sĩ đã nghiêm lại như tượng, với đôi môi là một vệt đen vừa mơ hồ vừa hà khắc.

Ella in Berlin

16.03.2020

Mùa hạ đến rồi đi. Nhưng mùa hạ sẽ không mất. Như tình yêu, như gặp gỡ, và như cả rạn vỡ, ly biệt. Như cái dĩa nhạc Ella in Berlin tôi đang cầm trong tay, ngày xưa trên con phố này, đã có một cô gái cầm tặng cho một chàng trai.

Quà Tặng Chân Tình

16.03.2020
IMG_3138_thumb.jpg

Hôm qua anh đến nhà em

Tay ôm bó giấy để đem làm quà

Câu Chuyện Của Asiye


♦ Chuyển ngữ:
13.03.2020
writers-under-siege-cover_thumb.jpg

Tôi không thể nhớ khuôn mặt của mẹ tôi, khuôn mặt của cha tôi, khuôn mặt của những người tôi yêu thương. Tôi lăn tròn xuống vực thẳm. Tôi đã bị ô uế, tôi không còn có thể nhìn mặt ai nữa, không còn khả năng yêu thương, không còn có thể làm mẹ. Tôi không còn gì để sống cho, chúng đã lấy đi tất cả.

Cẩm nang Hội An ♦ Cầu nuốt

13.03.2020

Vừa lò mò vô thì đụng tượng khỉ và chó,
Nên phải rất cẩn thận. Chỉ thoáng nghĩ một ý
Nham nhở, thô bạo hay thiếu khiêm nhường,
Thì thần khỉ và chó sẽ xử bạn ngay tại chỗ.

Sẽ không là chuyện cổ tích của tương lai

13.03.2020

nhưng con người không quên nhìn bản diện nhau khi đẫm màu khái niệm hoài nghi
nên tia tử ngoại chiếu thẳng vào trán để phát hiện lũ siêu vi kỷ nguyên

Nói chuyện với mặt trời

13.03.2020

Sáng nay thức dậy trước mặt trời
Ra cửa hướng Đông chờ mặt trời mọc
Mặt trời mọc sẽ ôm một cái

Một mùa thi sĩ

13.03.2020

Cần thiết lời nói sau chót
Di chúc của mỗi người sẽ ra đi
Để lại đợt sóng hồi âm thanh
Để lại bến bờ phơi sự thật.

Mới mới. Làm thiệt mới

13.03.2020

bây giờ Đà Lạt hoa tươi
Hố Nai rơi xuống Hố Bò cực to
tía lên Sè Goòng cặp bồ
chà và bán vải cầu kho nước dừa

Nếu Biết Tình Yêu / Seamisai

13.03.2020
Seamisai-LauraPausini_thumb.jpg

Một ngày hắn gửi cho tôi một ca khúc do Laura Pausini hát, mang tựa đề lạ lẫm “Seamisai.” Hắn nhắn “dịch giùm.” Dịch thì dịch; cho bạn bè thân thiết, tôi không nề hà. Sau vài điện tin, hắn lại thêm “hát giùm.”

Tình Yêu Thời Coronavirus & Chuyện tình trước ngày tận thế

11.03.2020
th-1_thumb.jpg

Đại khái đó là chuyện chàng hoạ sĩ kia yêu một cô ca sĩ. Biết cô rất thích hoa hồng nên chàng tỏ tình bằng cách mua một triệu đoá hoa hồng đem rải ở quảng trường trước cửa sổ nhà cô. Đó là tình yêu mang tính biểu diễn.

Tháp Gãy

10.03.2020
broken-obelisk-mail_thumb.jpg

Nhưng cuộc sống vợ chồng cũng chẳng khiến tâm hồn tôi yên ổn. Vấn đề là ở chỗ tôi. Có cái gì đó thiếu chất quyết định trong tôi, dù nhìn bề ngoài có vẻ như tôi là người hoàn toàn độc lập, dứt khoát, luôn lao vào đời sống và chọn lựa cách sống theo ý riêng của mình. Đôi lúc tôi nghĩ mình như một con tàu trôi đi mải miết, và trường học, công việc, hôn nhân như một bến đỗ tôi vô tình tấp vào, chứ không phải do tôi chọn lựa, hay là mục đích gì to lớn cả. Tôi chỉ lướt qua bề mặt của cuộc sống

Một chuyện tình rất ngắn

9.03.2020

Khu vườn ấy đã biến mất cùng với cây ổi. Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà số hai mươi mốt, nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt sơn màu xanh xám. Cái mảnh vườn ngày trước bây giờ đã bị san bằng, lát gạch để làm sân để xe. Một chiếc xe du lịch Toyota màu bạc quay đầu ra phía trước.

Êm ru ♦ Bình ngáo đại cáo

6.03.2020

Tôi, đinh ninh lênh đênh, trôi
Qua Tái Nạm Dương, đến thẳng
Bãi Phờ Râu, Vũng Tàu, Bà Nghĩa Địa.

cách ly ♦ tài xỉu ♦phép thử

6.03.2020

gặp mùa ôn dịch tắm nước sả
ta ở một mình sướng như vua!

vua nhiều thê thiếp nhiều nguồn dịch
ta sống một mình khỏi khẩu trang

Tình yêu thời coronavirus

6.03.2020

hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang

Điệu múa ngoài am sắc ♦ Đừng

6.03.2020

buổi chiều nướng một tai dơi
chợt nghe vi tía ngoài trời nổi hung
con dị khuẩn
bay
lòng vòng

Chàng là một điều bí mật

6.03.2020

có những ngày tôi qua lại đường chiều
một mình tôi và đường chiều quạnh hiu
trong quạnh hiu có một điều bí mật
một điều gì trong veo như rong rêu

NGUYỆT TẬN

5.03.2020
da4pjb-25584138-0409-4dac-82e9-77d2df51d372_thumb.jpg

Người ta nói tôi chết từ lâu lắm rồi, đâu mới khoảng 2, 3 tháng tuổi. Xác tôi đặt trên mo chuối dưới gốc mận. Mươi, hai mươi ngày sau tôi vẫn nằm chỗ đó. Mắt vẫn mở nhưng thỉnh thoảng bị cái gì đó che lại, không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng lào xào chung quanh như cánh đập của đàn ruồi khổng lồ. Mười, hai mươi năm sau tôi vẫn cố định ở vị trí ban đầu.

NƯỚC MẮT

2.03.2020
clip_image001.gif

Tôi còn nhớ mãi màu nắng chiều hôm ấy, màu nắng vàng nhợt nhạt và buồn như gương mặt người ốm.

Phải, vào buổi chiều, tôi và chị ở trong căn phòng của hai chị em. Chị đóng cánh cửa thông qua phòng mẹ tôi rồi ôm tôi mà khóc

Chuyến tàu ảo tượng

28.02.2020

Đêm. Những cụm bóng tối trắng. Còi hụ
Còi hụ liên hồi
Tấm mạng đêm lưu giữ gương mặt bi kịch
của dịch chuyển của nơi chốn của kẻ đồng hành

Có lúc mọi thứ biến mất ♦ Tháng giêng, mimosa nở

28.02.2020

Những bông đỗ quyên
Rực đỏ bên sườn đồi
Đánh thức mùa xuân cao nguyên
Giờ các thứ vụt lướt qua bên toa xe lửa

viêm da

28.02.2020

tôi sẽ lấy thang máy lên tầng hai mươi ba
rồi lao mình xuống hồ bơi xanh mát, trong veo dưới đất.
khi tôi vớt tôi ra khỏi hồ, tôi vô hình, trong veo, xanh mát

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)