tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Nhiều người đặt vấn đề liệu giải thưởng sẽ góp phần đẩy mạnh phát triển văn chương Trung Quốc – hay chỉ làm nhiều nhà văn nổi loạn khốn đốn hơn. Trần Tây Ngọa tin rằng giải thưởng đã gửi một thông điệp nguy hiểm cho các nhà văn Trung Quốc khác, [vì] họ có thể được thế giới hoan nghênh về chuyện chịu khuất phục trước hệ thống chính trị đàn áp của Trung Quốc.
Nhà văn có thể có một số vấn đề hóc búa và nhạy cảm mà [y] không muốn động chạm đến …. [Y] có thể dùng trí tưởng tượng của riêng mình để biệt lập ra khỏi thế giới hiện thực hoặc có thể phóng đại vấn đề, làm cho nó nổi bật, sống động, và có dấu ấn của thế giới thực tại. [Vì vậy] những hạn chế, hoặc kiểm duyệt nói chung, rất tốt cho việc sáng tạo văn học.
Từ biệt mọi người xong, lòng thanh thản
Khi hai chiếc xe tải ngược chiều đâm vào nhau
Nhiều giờ sau đã nằm yên trên bãi cỏ
Một người đàn bà im lặng ngồi trong buồng lái
đàn ông học được
đàn bà cũng học được
Malala không để nửa số óc não của loài người phí phạm
biến thành bụi tro
trên nền của cái chết đang xây
sự mạo phạm đình công
tổ tiên được phép ngồi dậy
nhìn những di sản được hiến tế
Malala ở cùng tuổi một thiếu nữ viết nhật ký đã gây cảm hứng cho bao nhiêu người khắp thế giới. Từ một nơi trốn tránh ở Amsterdam, Anne Frank đã viết, “Thật tuyệt diệu khi không ai cần đợi chờ một giây phút trước khi bắt tay vào việc làm cho thế giới tốt hơn.
Hằng hà sa số thiên thể vận hành như con thoi trôi chảy và mạch lạc trong vũ trụ. Chúng phóng ra những tia màu hồng rực rỡ. Thiên thể này có hình bầu vú, thiên thể khác lại có hình cặp mông. Chúng vận hành có vẻ tùy tiện, nhưng thật ra mỗi ngôi đều có quỹ đạo riêng. Rì rầm, loạt soạt…
cơn mưa xóa đi mất lý do
tìm trở lại căn phòng có những
chiếc gối tựa lưng màu tím
tôi đứng hướng dẫn cho cô
đúng tinh thần của hai kẻ loạn thần kinh
chỉ chực nguyền rủa hoặc
sát hại lẫn nhau
Biden quả có rất nhiều kinh nghiệm hơn các ứng cử viên của đảng Cộng Hòa – kinh nghiệm về sự sai lầm. Để coi trong cuộc tranh luận dành cho ứng viên phó tổng thống vào thứ Năm (ngày 11 tháng 10, 2012), Biden có dám nhắc lại khẩu hiệu “[hãng chế tạo xe hơi] GM sống, và bin Laden chết”…
Bố mẹ tôi đã rất là quan tâm đến những gì được xem như nghiêm trọng và những gì có thể bình phục kể từ khi chị tôi bắt đầu đi gặp bác sĩ chuyên khoa tâm thần sáu năm về trước. Bây giờ chị Ann đang theo đuổi việc điều trị của bác sĩ tâm thần thứ tư.
kéo màn che buổi tối
đánh rớt hai vì sao
quờ quạng tìm ánh sáng
đôi mắt chìm cõi nào
trong hiên vườn những cây tràn mùa gió
ngọn đèn cũng được xanh hơn dẫu một mình
buổi sáng muộn, một thả xuống
lá xanh suốt
như thời ở thanh trấn
The art of speech becomes a physical exercise
The talkative develop thick forearms
Nghệ thuật nói bỗng hóa trò lao động
Thằng nào nói nhiều thằng ấy tay to
Những con Rắn già có mồng
cất tiếng – Gáy
ma quái
điệu luân vũ đồng tiền
Một công án Thiền kể người té xuống triền núi sâu, quơ quào rồi nắm được một rễ cây. Đeo lơ lửng, chưa có cách gì để leo lên [thì] anh ta nhìn thấy hai con chuột, một trắng một đen, đang gặm cái rễ cây ở đầu trên …. Chợt anh nhìn sang một bên, thấy một bông hoa đẹp đang nở trên sườn đá ….
Bên cạnh hơi thở nồng ấm
cơn ho mãi khúc khắc
đất trời hình như quá tải
bội thực những tin tức chả lấy gì vui.
Mỗi một thay đổi nhỏ nhất bên kia, vồn vập hỏi mỗi người mới đến
Từng tí không bỏ sót. Không quên một điều gì và cũng không bỏ sót một điều gì
Và cũng không tha thứ điều đã xảy ra, không tha thứ điều gì.
Mọi sự đối thoại giữa các quốc gia, giữa các chủng tộc đều bế tắc không thể dẫn đến cảm thông, khi con người chỉ có thể nhìn nhau như loài cá vàng nhìn thế giới qua bể kính nước cong ….
Em hình dung mình như một con bướm chúa, chỉ biết đập cánh và tung ra những lằn bụi phấn phủ dụ trong niềm ảo tưởng cùng một lũ bướm xanh đỏ chấm đủ màu hình dạng, dù sao thì . . . tất cả cũng từ loài sâu mà ra. Đôi cánh chỉ là nơi thể hiện cho những hoài bão và giấc mơ trần tình tội nợ.
Ngày xưa dân An Nam ta gì cũng cười
Ngày nay dân Việt Nam ta gì cũng chạy
Làm ăn phải chạy
Làm quan phải chạy
cứ nằng nặc bắt phải nhận
lấy “làm ơn đi . . . làm ơn
đi mà . . .” người đàn bà gần như van
xin tôi
Lá thư đề ngày 01.07.2002, một cách tình cờ, đúng 10 năm trước ngày anh tạ thế, chứa đựng một số nhận định của anh về người thật việc thật mà tôi sẽ không công bố, nhưng phần chính là những nhận xét, phê phán thẳng thừng anh dành cho tôi.
Bình Luận mới