tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Những người hay mơ mộng
là những người muộn màng
họ không suy nghĩ bằng cái đầu
nhưng bằng trái tim
mây trời không phải là mây trời, và dòng sông cũng không chảy như dòng sông
nơi cuộc đời không có đối thoại và người ta sống bằng thói quen của loài chim không có tiếng hót
trận tuyết khai từ khúc đi xong xuôi, người đội nón
bên dưới mái hiên soi trật thấy vì sao xưa
dưới đáy hồ rùng mình kỷ niệm
trận gió đi qua đèo man khê
Nheo mắt. Nín thở. Nòng súng ngoái đầu nhìn tôi, tia mắt đen lạnh lùng, nó phả vào mặt tôi mùi thuốc khét lẹt như trêu ngươi, mai mỉa. Cái đỉnh đầu ruồi to dần, to dần rồi lao ngược vào mắt tôi như một viên đạn. Tôi giật mình suýt hét lên.
Ta đâu cần hét “Muôn năm” hay “Đả đảo”
Những thứ nghe oai nhưng rất dễ hiểu lầm
Lắm cái vĩ đại chỉ là đồ ba xạo
Mặt thánh hiền ai biết nó tà dâm?
biết yêu nhau
trước sau gì cũng chết
muốn yêu anh
vì biết mai sẽ hết
lác đác
ôm mệnh hệ ra đi
lắng trong những giao thời chủ đích
lo âu của em
Cái lý do mà các thi sĩ thường in bộ toàn tập vào cuối đời là để xác nhận những bài thơ có đủ sức sống đến phút cuối hoặc đã được sửa chữa cho vừa ý tác giả hơn. Toàn tập và tuyển tập có mục đích khác nhau.
Đêm ấy tôi phải ngủ trên sô-pha
ngoài phòng khách
chỉ qua một đêm thôi
nó nhanh chóng đẩy tình cảm
giữa chúng tôi
Thu đang cháy rồi kìa
Lá chừng như phản bội
Mùa thu vàng tội lỗi
Rụng đầy cội xa chia
La Maladie D’amour
Ảo giác trong mắt gã tình si
Bên váy áo lả lơi sống sượng
Ta ngây điên hương bướm điên
Nhận xét giá trị của bài thơ bằng trực giác hoặc bằng [sự] nhạy cảm không phải là sai lầm nhưng cần có một bàn đạp căn bản để bắt đầu. Nếu không, trực giác ví như pháo bông, lúc nổ lúc không, lúc tỏa hình ngôi sao lúc bắn tàng bươm bướm.
Mùa thu đi và trở lại cuối hạ
vẫn mùa thu
Hãy để mùa thu hôn lên môi
lá mỏng vàng rơi cây lõa thể
Khi quyển sách lật sang trang
cho dẫu ta gọi tên nó là ngày mai hay một thứ ngày nào khác
vẫn chỉ thấy những con chữ quàng vai nhau
Hành trình của mỗi người trong số họ thực sự là một hành trình cá nhân. Tuy vậy , những nhà văn nữ này vẫn có được một điểm chung: họ đã giành được sự tự do để không còn phải đóng vai trò của một chiến binh nữa: không còn phải chiến đấu (như các thế hệ trước đó)…
Có gì rỗng hơn một cái tên?
Vì nó chứa muôn vàn tội lỗi
Có gì huyền thoại hơn vẻ nhỏ nhoi?
Có gì chông chênh hơn núi?
Xô bồ hơn những tấm gương soi?
tôi thấy rõ tư sang kẻ tuẫn vì đ(ạo)ảng
hữu danh vô thực
kiểu triết gia với tinh thần là một liên minh
giữa người đọc báo chí và người đọc tạp chí
Những sinh hoạt hằng ngày có thể
giúp bạn quán tưởng và tỉnh thức
nếu bạn nhìn ngắm và thực hiện chúng
với đôi mắt hồn nhiên
Ấy mà nụ cười Thị Nở nhiều khi cứ vỡ ra mãi cả trăm năm. Nhắc tới tên nàng là thấy sự nở, nở đẹp như đào trăng 16. Vân dịu dàng chắc cũng nụ cười đẹp như vậy, hoa nhường, đời nhịn. Không so sánh rìa ngoài, ngẫm cái viền trong thì ra Nở ta còn có vẻ đắt hơn Vân…
nằm gối đầu yên bình trên cái nón lá rách
giấc mơ đất đai cộng hưởng với sự tắt thở
quần áo nhàu nát che miên man một đời đói rách
Tôi mọc nhánh lên tôi
giấc của sự chết bị ruồng bỏ
Những cơn khát đói chưa bao giờ vô cảm
bên tiếng cửa nhà giam đóng sầm
trên chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước của mark twain
tôi ngủ gục khi tàu chạy qua những hải đảo xanh non
khi thức dậy tiếc đứt ruột làm sao nối lại
thôi đành lấy chiếc gàu sòng tát nước trên chiếc thuyền vượt biển
Một hôm voi bàn với chuột: Lớn cũng chết, nhỏ cũng chết, chỉ có con nào vừa lớn vừa nhỏ mới mong sống được, tao với mày nên kết hợp lại với nhau làm một.
Từ đó có con vật mới ra đời, gọi là…
khi nghe báo cáo và chất vấn về thủy điện Sông Tranh
tôi nghe chủ tọa phiên họp và các đại biểu cười thành tiếng
các cơn động đất còn rất xa nơi này
tôi đính chánh một bầu trời
tất cả những gì không vĩnh viễn thuộc về tôi
hơi thở. trạm dừng
như ăn ngủ
Ở quanh đây những tấm ảnh cong
To bản và tươi ngon và ngợp thở
Và kéo ta đi trên những thành phố mỏng như tờ giấy
Tiếng khản cổ đòi tự do
Tiếng súng đáp vỡ toang lồng ngực
Lời con sóc thò ra khỏi bọng cây
Lời than vãn cùng loài người
Bình Luận mới