tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tài năng của thi sĩ không phải chỉ thể hiện ở văn phong mà còn bày tỏ ở thi thái: thái độ đối với thơ. Liệu thi sĩ có há miệng cho hồn thoát ra như cánh chim bay vút? Liệu thi sĩ có dám diễn đạt những điều vượt qua [mọi] giới hạn ….
những ngày mai liệu có dịu dàng như quá khứ
mặt hề gảy cười lăn tròn trên mắt
đêm hồn nhiên nhiễm mặn
tiếng thở nồng mùi tự vẫn của bóng đêm
M A trên chiếc ghế nguyên vị
của sự chịu đựng thời khắc
của sự chịu đựng nữa, của mắt
trong ánh sáng trưng bày
Đường xa lặng lẽ im nằm /
Đi trong bóng tối vấp chân lăn cù /
đứng lên, sờ soạng như mù / bước đi
động đá tiếng từ lá khô / xạc xào
Con người không còn thân thuộc với nhau, tất cả các loại giá trị đều bị quy về một chữ “tiền”, người ta dùng mọi thủ đoạn, kể cả đào mồ cuốc mả, để chiếm đất, lừa tình, để có thật nhiều tiền… Dường như sự phát triển nơi đây không đồng bộ, thái độ tôn sùng vật chất đã dắt con người…
khi vui vẻ mình ôm hình số 8
lúc em hờn chỉ được chữ B hoa
rồi giận nhiều nằm theo số 13
gặp lại người đàn bà lỡ thì,
luôn ngồi câm nín trên lề đường
Rose, tính từ mùa hè năm ngoái,
tới nay, bộ đồ ả vận trên
dám tràn ngập bằng tình yêu cháy bỏng
dám dẹp hết mọi giáo điều, lo sợ
dám vất bỏ sự phỉnh gạt của ảo ảnh
nơi cơn bão đi ngang qua tâm hồn được tự do ở lại
lưỡi bò em ngơ ngác
biển đông em mơ hồ
chuyện chính trị chính triếc
em chẳng màng cóc khô
láy và nháy
như chiếc lá rung khẽ trong gió
như búng một dây đàn ghi-ta
chúng gây cảm hứng những giấc mơ
những ngôi nhà cổ
ưu ái nhau
bằng cơn lạnh gục đầu
ho lên thành điệu bộ
trang nghiêm của lỗ
Nếu bạn có một người yêu, yêu rất yêu, bạn có muốn nói về người ấy không, có muốn giới thiệu người ấy cho cả “thế giới” biết không. Tôi chắc chắn bạn sẽ “lật đật” nói rằng có. Không cần hỏi, tôi đã thấy cả triệu người trên mặt đất này đã và đang làm việc đó.
Vẫn trên đám cỏ xước ấy
nắng rêu rao lời ngạo mạn của chim
Chiếc váy đỏ vô tình kéo hơi cao
cơn vị kỷ đốn mạt lại ngọ nguậy trên chòm râu rễ tre tôi.
Lòng muốn nói lời ăn năn,
nhưng miệng không thể mở nên lời
ngại không gian bao dung sẽ xoá tan nỗi ân hận
muôn đời không có thể gội rửa
Trong cát bụi: một mảnh tiếng nói
bật ra như đá vỏ chai.
Người con gái nghe thấy mảnh này
sẽ theo bạn vào bóng tối
Thơ như một người đẹp không ký kết ăn đời ở kiếp với mình bao giờ. Người ta đi tìm Thơ suốt đời, được nhìn vào đôi mắt, được bắt tay một cái, là đủ. Không thể nào trao đổi ý kiến, bàn luận với nhau một cách thuần lý như các bài toán.
Ba trăm năm sau gặp gỡ, những bộ tộc đất đỏ phớ
Lửa trước sau huy hoắc, phủ phục tuyết, mây
Rách toạc đường khâu hồn vía
hiện tại điều duy nhất còn
cảm được tôi rất cần sống
bởi lẽ sống
chả riêng tôi
ta chẳng từ quan chẳng máng áo
áo mòn lưng món chữ đèo bồng
em đắp bàn tay thuôn vá lại
đời trăm năm biết trả gì không
Má hồng tóc xanh, thời Internet
Google lớn dần trên màn hình, em ngủ quên trên sóng mạng để mỗi khi thức dậy bừng lên mấy nén điện ban mai.
Em qua một con đường
Mặc cả những điều vừa đánh mất
Đặt lên bàn cân một quả hư hao
Chiếc cân lệch một chiều vô nghĩa
Như đóa hoa tỏa hương
dù bị vùi dập trong giông bão
ngọn cỏ đơn sơ khiêm hạ
ngả mình qua miệng vực
Xuyên ta
Dao nhọn vô hình
Thấu nhau
Suốt cuộc hành trình
Thanh niên.
Làm sao để biết một người làm thơ chắc chắn là dân Sóc Trăng, cứ coi họ dùng chữ “mình ên” có đúng không, bởi “mình ên” là tiếng địa phương dân Sóc Trăng hay dùng hàng ngày. Thí dụ cô gái thay vì hỏi, “anh đi đâu một mình vậy?” thì ở Sóc Trăng sẽ là
“hia đi đâu mình ên vậy?”
Đổ vỡ những nghiêm trang
Phân hủy vội chiếc áo
Những xảo ngôn dầm dột
Trên thân hình khất thực của em
Bình Luận mới