Bài đã đăng của Trần Thụ Ân
Vị thuyền trưởng Hy Lạp
Bộ râu quai nón tuy không rậm lắm nhưng cũng mang đến cho gương mặt sạm nắng nét hùng dũng của một vị thuyền trưởng chuyên chở dầu qua lại vùng biển Thái Bình Dương. Ông trạc 40.
– Nếu họ có chết thì chính là lỗi của các ông.
Có cái gì là lạ (1)
Khi tôi cười nó cũng cười lại
Khi tôi đưa tay phải lên chải đầu
Nó cũng đưa tay trái lên chải đầu
Nhưng lúc lòng tôi buồn rầu
Nó lại chẳng làm gì hết
Cái bóng trong gương, đồ chết tiệt!
Những cơn mưa ghé ngang thành phố
trưa hôm qua có cơn mưa ghé ngang thành phố
để lại lòng đường những khúc sông
những dòng nước lạc mất đường ra biển
Trong ngoài
Những bóng cây in trên tường chưa đủ tuổi
đã nhạt nhòa theo ngọn gió bay ngang
có tiếng cười nào vọng lại rồi tan
trong khoảng không gian mập mờ của ý
hai bên
cận ảnh của mùa xuân nằm trong đất
hiện lên khi lớp tuyết tan đi
viễn ảnh của mùa thu vẫn nằm y
trong từng đường gân của lá
vết mổ bunion
buổi tối cắt tôi ra thành nhiều khúc
nối lại bằng những trằn trọc, đớn đau
vết mổ ngón chân trò chuyện suốt canh thâu
nhắc nhở tôi rằng mình đang sống
điều nhớ nên quên
thời tiết đã biến dạng từ màn ảnh nhỏ trên bàn
ký ức quành những dấu hỏi cố trả lời bí ẩn Y2K
đừng quên chắt chiu thêm vài đêm giá rét
hạn hán ngày vẫn thoải mái định cư xứ Cali
khi chia tay mùa hè
lấy chút mùa hè bỏ vô chai
giữ gìn ngày tháng kẻo tàn phai
nghe như hơi ấm tràn da thịt
bàn tay tìm lấy nắng sợi dài
màu của mùa hè
khi trời mới đổi tên em
cành nghiêng bóng mát, én quên cánh dài
nắng cười tươi ngọn cây sai
ngày đi gót nhỏ, tôi bay xuống đời
giữa vòm trời của tuổi
có khi mái tóc nhanh hơn gió
bay trong đầu nối ký ức rời
phất phới giữa vòm trời của tuổi
đến một ngày đất hứng mưa rơi
lục bát ngụ ngôn
con tằm ở với lá dâu
đẻ ra cái kén bắt đầu tơ vương
lụa là bay khắp phố phường
mới hay tình đã lên đường rong chơi
Những mùa nắng mưa cũ
mùa kéo thiên nhiên về vung vãi
những đường sông nứt mối tràn lan
thấm phù sa từng cọng rễ dọc ngang
bầy lúa sữa vươn mình lên cưỡi gió
của đất trời nhắn gởi
Emptied second glass
Moon turns white and eye turns black
Suddenly cracked face
những bài tứ tuyệt làm bằng tay
khi vui vẻ mình ôm hình số 8
lúc em hờn chỉ được chữ B hoa
rồi giận nhiều nằm theo số 13
những sợi tóc em
em làm rớt sợi tóc vào trang thơ anh thích
xếp lại để dành đánh dấu thời gian
bẵng đi một đỗi, giờ lấy ra xem lại
bài thơ nhạt nhòa mà sợi tóc vẫn còn xanh
mùa thu
mùa thu đi vòng ra ngõ sau
tiễn chân mùa cũ bước qua cầu
giật mình chợt nhớ mùa thay lá
mặc vào áo mới sắc đỏ au
Giữa đất và trời
kéo màn che buổi tối
đánh rớt hai vì sao
quờ quạng tìm ánh sáng
đôi mắt chìm cõi nào
Đổi thay
có lần thuyền ghé tạt ngang
chở theo tiếng nước rộn ràng bến tôi
cuối ngày nắng đổi tên rồi
lúc xuyên chạng vạng, lúc trôi ráng chiều
Của đất trời nhắn gởi (2)
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
Dấu tích ♦ Những hạt bong bóng nước
thời gian: những trống không bỏ lại
đàn kiến: một đường thẳng gạch rời
gặp nhau nơi lá khô mục nát:
dấu tích – giáp vòng một cuộc chơi
Haiku với hình từ Mile Square Park
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Vẫn ở hai đầu
Không hiểu tại sao vết nhăn trên mặt đất lại để trong đầu tôi một lằn nứt
mặc dầu nụ cười của em không kéo ngang ra mà vẫn là hình chữ o
mặc dầu buổi chiều vẫn đỏ ở phía cuối đường Warner
nơi bầy hải âu đẻ trứng trên khoảnh đất nhỏ giữa wetland

Bình Luận mới