buổi tối cắt tôi ra thành nhiều khúc
nối lại bằng những trằn trọc, đớn đau
vết mổ ngón chân trò chuyện suốt canh thâu
nhắc nhở tôi rằng mình đang sống
vết mổ núp sau những vòng băng trắng
hay nhiều lời nên miệng bị vá kín những đường kim
cố vỗ về những hạt máu chảy về tim
tôi thức giấc thấy mình rất mới
vết mổ nối hai khúc xương lạc lối
làm thẳng hàng ngón chân cái xéo xiên
rồi hôm nào bước xuống cõi bình yên
tôi để lại dấu chân người ngay thẳng
(11/03/2015)
.