Vẫn trên đám cỏ xước ấy
nắng rêu rao lời ngạo mạn của chim
Chiếc váy đỏ vô tình kéo hơi cao
cơn vị kỷ đốn mạt lại ngọ nguậy trên chòm râu rễ tre tôi.
Thoáng ý niệm chà xước chẳng chút thi vị
chả lẽ chính mình và những vết hằn để lại
trên da thịt em chưa bao giờ
là những dấu yêu trên năm tháng đó hay sao?
Em say khướt
thật sự chiếc váy đỏ đã say khướt
Cơn tạp niệm vu vào tôi thêm dăm huyền thoại
Tôi chưa hề nghĩ mảy may nào đến huyền thoại cứu rỗi.
Tội nghiệp tôi.
Tội nghiệp con chiên lạc
vẫn vô tình chạy theo đuổi bắt chiếc hình nộm
như từng đuổi bắt chiếc diều màu thuở ấu thơ.
Rồi có lúc
chiếc bóng sẽ biết tự xé nhỏ linh hồn mình
để có thể vượt thoát sự nà rượt
của mãnh thú điên loạn.
Tôi chỉ còn kịp thu mình vào chiếc bình cổ
kịp trôi ngược dòng sông
về phía cơn bão rớt
bên cạnh một con hoẵng đã trúng thương . . .
.