tôi không ngờ sáng nay
mình đã khép chặt cửa
thật vội
lần đầu tiên đã nhốt lại được tiếng chim trong nhà
chẳng thể có một lý giải nào khác
hơn sợ chúng tan đi
hơn sợ mình sẽ rơi
và đinh ninh sự hằng hữu của tiếng chim trời
ở bên kia dãy phố
hay sân vườn kế cận
vẫn đinh ninh lòng bàn tay ta chẳng thể nào níu giữ được
chỉ một lần duy nhất trong đời
trộm nghe tiếng chim rất lạ
hót khẽ vào hồn
là lúc em khóc
đôi cánh môi em rung
chẳng lẽ ta từ nghìn trùng?
từng ôm theo tiếng chim hoang
thêu dệt lời đại ngàn
giữa lúc từng chập chùng mây
choàng vội lấy không gian
đong đưa hấp hối trôi
lẽ nào ta lại quên em
một thoáng dậy trong lòng
hối hả quay nhanh trở lại nhà
mở toang cửa ra
bóng nàng kim tước chẳng biết từ đâu
vụt bay vù ra sân nắng hoang nhiên . . .
.