cỏ và lau trắng
cỏ và mỗi linh hồn câm lặng
mỗi lau trắng và một niềm riêng
lũ quạ đen bên kia nóc giáo đường
rỉa những mảnh vụn tháng ngày
sót trên đôi cánh
một mùa hè nữa sắp tàn lụi
trên những gương mặt vẫn hôi hổi nóng
trên những ánh mắt thua cuộc
trong ga xe bus trung tâm thành phố
bát nháo như vườn dựng đầy cỏ lau
mảng lớn cỏ cháy vẫn im lìm dưới chân tôi
bàn chân không đủ sức nhấc lên chạy trốn
lau trắng vẫy những cánh tay buồn
chia biệt các chuyến bus tuôn về mọi ngả
tôi vẫn phải đợi chuyến bus số 5 trong đời
mặt trời lẻn nhanh vào tán lá phong trốn nắng
cỏ và lau trắng vẫn tiếp tục đợi
người làm vườn vừa kịp tới
cùng chuyến bus số 5
lát nữa sẽ trả tôi vào hoàng hôn . . .
.