buổi sáng
người giữ vườn trở lại
đúng chỗ những đóa hàm tiếu
chẳng thoảng hương
vươn hết mức
các cánh phù du hóa thân diêm dúa
thế giới thật chểnh mảng
tự khoác vào mình các vũ khúc nghịch mùa
bản giao hưởng bên các cối xay gió bỏ hoang
trường quay bỗng ngơ ngác
các chú lừa toan dụi mặt
vào những bó cỏ khô đã queo quắt các giấc mơ
bấu víu cố chặt vào
dưới nhánh cành quất thật rát rạt
miếng giẻ rách đêm
treo đong đưa góc ngã tư liên tỉnh lộ
nắm buồn thắp nhang khói cấu cào
nhô lên chẳng kịp miền hương hỏa
khi nàng quơ quào tìm vội cho mình miếng giẻ rất thời thượng
đắp điếm xác thân lấp lánh vương miện
khe vực nào rồi sẽ tuôn qua từng giấc mơ cạn kiệt
người giữ vườn rốt cuộc đã trở lại
vụt đứng chết trân thành tượng
dưới vòm trời chim hót . . .
.