1)
đành rằng
không có những chum vại đen
cọ cạ sứt mẻ
trên những cuộc hành trình di dân liên lỉ
không có những nhà hát còn sót các vết máu
không có bất cứ trò chơi bẩn nào
trong bóng tối
để triệt hạ bầy đàn
dù những bàn tay rất nhiều lông lá
càng không có những bài thơ
bị cắt xén
sửa méo mó
hay phải giấu nhẹm
2)
có vô vàn nhánh cành
để tha hồ làm xiếc mà chẳng cần phải giả hình
có những cuộc giao hoan thật minh bạch
chẳng cần thiết phải sợ lộ dạng
loài vượn, khỉ (không phải là vượn người)
có cả kho tàng thơ đủ mọi tiết điệu
để nhăn nhe
trong lúc bắt chí rận cho chồng con
và còn có cả nghĩa vụ quốc tế
khi đi chăm con cho lũ sư tử
vừa bị bọn thợ săn triệt hạ . . .
.