bỗng dưng mình hóa người dưng
đi giữa hai hàng chông
nhọn
đi giữa những gã thầy phù
bùa chú khét lẹt
đi giữa lửa trầm uất
do mặt trời cổ truyền vừa bỏ lại
đỏ bầm gương
ở bên ngoài cách đó không xa
từng lớp
gói gói mở mở
bìa da bọc xương cốt tủy
những hàng dương ngó xuống tháng ngày
rách bươm cái nhìn vô cảm
phên vách đã bệch bạc lắm
có ngoái đầu nhìn tôi miết
cũng chẳng thể nhận ra cái thằng người
giữa nơi chôn nhau cắt rốn
cái thằng người
vẫn dở hơi mỗi khi sắp ói ra thơ
và mỗi khi chữ thơ sắp tắc tị
tôi gọi to đúng danh tính
(không phải tên tôi)
tên gã người dưng
gọi cho đến khi nhìn vào gương
bắt đầu lộ dạng gương mặt tên dở hơi
bạn đã đến cuối đường rồi à?
vậy thì hãy ở yên đó
chè chén mà đợi tôi râm ran sẽ tới
hóa ra bạn cũng từng hơn một lần nhận ra
bạn là người dưng
ít ra với chính bạn
ít ra làm được kẻ người dư
mới thỏa thú đi mây về gió
giờ nầy ở ngay giữa ngã tư xô bồ chộn rộn
ít ra chẳng ai nhận ra bất cứ dấu vết nào thuộc về ta
giữa chông nhọn
giữa đường gươm mũi kiếm
hãy cứ khề khà nói ra thơ
khi ta
gã người dưng
toàn tâm toàn ý
nhập cư vào thân xác kẻ tội đồ . . .
.