1)
những hạt mưa tục huyền
ngờ ngợ lăn
trong tâm cảm chùm sáng nhá nhem
bước chân người về chưa lần hối hả
biết
cũng chẳng mấy khi kỳ vọng
về chút lóe sáng cuối đường
2)
tôi. một mình bọc lại
những mảnh vỡ rớt rời
của một cuộc hành trình chẳng cùng đích
ngôi nhà trên đồi. bất kể thời gian
họ đến và đi
và sống. bất kể thời gian
hạnh vẫn luôn lảm nhảm về các chùm nụ quá nhỏ
3)
những chuyến xe chở khách thon dài
(dễ nghĩ đến những đòn bánh tét ngày đầu năm)
vừa trở lại chẳng một bóng người
hàng bạch đàn lao xao như ngóng mừng người về
bỗng vụt im
hụt hẫng
4)
từng cây cầu trong quận hạt
(tôi không muốn tin vào những điều trên màn hình)
sốt rần chứng ebola nghiệt oan
vẫn quằn lưng chờ những chuyến xe nối đuôi nhau ì ạch
những chuyến xe đầy các xác chết bó vội
rắc vôi
khép lại thêm một ngày. âm vang tê rần tiếng khóc
5)
đôi mắt cô gái ngây thơ ràn rụa
nâng thật lâu trên tay mình
hạnh lảm nhảm
những chùm nụ nhỏ quá
đâu thể mang lại mùa xuân . . .
.