lão thiền sư nhón nhúm hồng trần
mặc khải
nương nhẹ trầm hương
bóng vi vu
dáng người mặt quỷ
nhấc thanh gươm đồ tể
chỉ đi đúng ba bước
nhúm hồng trần vấp phải hòn đá
cả người và gươm đều nhũn tan
thành bụi
ở chỗ hơi thở sau cùng của người
vừa tắt hơi
bóng tối ngồi thụp xuống giường
chính nó khoát tay
xua những gã gật gù chạy đi tìm ánh sáng
hộc tốc
toan đứt hơi thở hằng sống
họ nhìn rõ mặt
trong các đô thị nhiều màu
bóng tối là của trăm năm
đêm ngún khói quá khó khăn
ở chỗ người đàn bà vừa hái đóa sao hôm
chùm dây leo
ngác ngơ trèo qua cửa sổ
chẳng kịp thấy chút vụng trộm tân toan
nơi gió mùa kịp bỏ đi
ngày biển động qua ga
đoàn tàu chờ lâu vẫn chưa về
vắng tiếng khẩu cầm trai tơ
đêm cúp điện
nỗi buồn chắc nịch rịn mồ hôi . . .
.