Như ước mơ
một bài thơ bị giết chết
gói lại trong gió
sẽ sống lại
như được dong cho một cánh buồm
chờ ra khơi
Âm tiết gãy
chẳng phải bởi núi lở
lúc lên giữa đèo
nàng nghe rõ từng tiếng hú
ngoài trùng khơi dội về
tuyền lời cầu cứu
Bão ở trong tranh
cơn địa chấn
không được phép nói từ lâu
như bí mật ẩn ức của một bộ tộc
bỗng rạn ra
từ bức tranh thay lời nguyền rủa
thành cuồng phong
Một thế giới nào khác?
nơi bạn buộc đứng im
chìa ngực cho người ta bắn
và đồng loại đang hoan hỉ nâng cốc chúc mừng
những cánh cửa khác lần lượt mở
để thấy bạn thật đốn mạt
từ những đôi mắt mở nhìn trừng
trên xác các đồng đội . . .
.