tôi thấy mình đã mở
khung cửa xám nặng chịch
bên những cụm hoa hồng
mở ra phía mốc meo tận mạt
người đàn bà ngồi đó
ngay ngạch cửa
hát khe khẽ (chắc đã lâu)
dợm nghe trong đầu mình ong ong
không phải khúc luân vũ đêm qua đến gần sáng
của những chiếc váy blue
hay nơi sóng vỗ gập ghềnh
những cô gái áo lụa
nhàu nhăn trong trí nhớ
tôi nghe
tiếng còi tàu cứ mơn theo rền rĩ
từng giọt khuấy lách cách trong ly
tan chảy
lúc quay về
tôi nép vào gió mùa
dúm chữ cứ trồi lên ngầy ngật
va vào nhau toét miệng cười
tháng ngày chật hẹp lại cố len vai nhau
cố tuột trôi quá nhanh
lại một lần nữa
khung cửa màu xám nặng chịch vừa đóng sập lại
tôi kịp nghe tiếng cô gái trên lầu hét vọng xuống
crazy for you . . .
họ vẫn diễn kịch bản đó
dẫu đã thưa dần khán giả
hoặc đến một lúc nào đó
chẳng còn khán giả
nhìn những sợi dây giăng trên cao
tôi-và-bạn
chúng ta đều biết họ đang (sẽ) làm xiếc
chúng ta mỗi ngày
vẫn bị buộc đi trên những sợi dây họ giăng
nhưng chẳng nghe ai bảo chúng ta đang làm xiếc
lắm lúc nhìn bạn
tôi hồi hộp muốn vỡ lồng ngực
sợ chẳng may bạn bước lệch khỏi đường băng
chúng ta luôn bị ám ảnh bởi dây giăng
bởi trói-cột-buộc-chằng-đai-siết-móc-treo-thắt-túm-vòng-bện
vì những vai diễn chẳng đặng đừng
chúng ta buộc phải cố đu-níu-lật-bám-lăn-lết-trườn-bò
đến cuối đường dây giăng . . .
.