đêm suy niệm
nàng ngồi vò giấy
đốt từng căn phần vận hạn
nghe chừng xui rủi tận các nhánh cành
rừng lên cơn buồn nôn
gói quyện tro vào khói
thả rắc trên vỉa hè lưu lạc
nơi đời nàng chưa một lần đủ nắng
bóng đợi
chờn vờn trên mặt hồ khuôn mặt bữa mai
ngoài phố đã thưa lắm người
nghe rõ từng tiếng chào mời tuổi tên
chẳng ai biết
cô gái đã lẩn khuất vào đâu
trong nét vẽ rậm rì rừng chiều
chắc vẫn có từng nhịp chuông rơi
thoáng nghe như lời thú tội vô tình
em qua chưa những cung đường luôn đầy nắng?
đừng ngoái đầu nhìn lại
phía bóng thiên thu . . .
.