chiều nhận được tin anh
bất giác từ khung cửa sổ tôi nhìn lên mây
những đám mây tuyệt đẹp
đậu lại lặng lờ . . .
rồi bay
buồn
nhưng rồi lại không
trộm nghĩ
anh đã từng là “người đi trên mây”(*)
thì có chi là vĩnh biệt
chỉ tạm biệt “bụi và rác”(**)
chỉ tạm biệt cuộc chơi nầy
thênh thang rộng mây trời
anh vin vào cõi thơ
tôi đứng lại bên hồn chiều thì thầm
“bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu”(***)
nhìn lên mây an nhiên
là thấy anh rong chơi
tự tại . . .
(*), (**), (***): tựa của những tác phẩm của Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng