ngồi xuống
bên cánh tay tháp canh đã rêu hoen ố
nụ cười những người già méo xệch
bên gương mặt viện dưỡng lão lạnh tanh
……………………………………………………………………………………
cửa tiệm cà phê 6 giờ sáng
khói bốc mùi hương cũ thơm lừng
vẫn chẳng ấm nổi ký ức trên đường chạy loạn
tiếng nước sôi hối hả reo
như tiếng còi tàu luôn sốt ruột khi vào ga Worcester
……………………………………………………………………………………
đôi mắt đom đóm chạng vạng từ cô gái tóc vàng
váy hất tung trời cỏ dại
ngoài kia vẫn ồn ã vài trang sách bút chiến
thắng lợi, vinh quang, đỉnh cao giờ chỉ còn
là trò chơi ghép chữ
……………………………………………………………………………………
đầu dây bên kia dường như lời khước từ
một mảnh tình lá rơi
khi sự ngộ nhận đã quá mông muội
tàu vội trườn qua ga
vội rống riết nhắc lải nhải đôi lời đường mật
……………………………………………………………………………………
ta lại quay về nhà
nhìn những cánh tường vy trong cơn vật vã
không còn nghe tiếng dương cầm từ trong chăn
như nắng ấm chẳng bao giờ còn về lại phía nầy . . .
.