khung cửa đâu có hẹp
cơn trầm uất chỉ mới he hé chút hư không
nước dâng thật nhanh
tràn đùa. mang trả lại em đôi tất mềm
hình chiếu của bóng nắng vẫn gãy gập
vẽ thêm đường chim bay
hay gai nhọn bông hồng?
bất giác các thảo nguyên hanh khô
lộ nguyên hình
vệt sâu bọ lăng xăng trườn mình
tìm đến các bóng mát. mọp quỳ xưng tội chết
lá vẫn luôn đầm thắm
xếp chồng lên giấc ngủ
khung cửa đâu có hẹp
trên các gáy sách u sần lịch sử
từng chút vốn liếng thời gian phải è cổ mang nặng
chẳng thiếu những cuộc tháo chạy
qua các lỗ thông hơi khô nẻ mọt gặm
và trên các trang đã ố vàng
xác những chuôi kiếm gãy
chợt còn nghe gió rít oang oang
cũng đừng nên trông cậy
mùi xạ hương len thoát từ các ngôi thánh đường
những chiếc cánh mỏi đường bay
đã xếp gọn
trên các nóc nhà chưa tan kịp băng tuyết
nơi các thánh nữ sẽ một lần hạ cố
khung cửa đâu có hẹp
cho những người vừa được gọi tên
trong cuộc hóa thân
sẽ dập vùi trong cát
xin hãy yêu hết thảy mọi con người . . .
.