Thoạt đầu tiên chỉ là lớp vỏ cứng.
Nhưng phải chờ lúc nó được đập. Vỡ hẳn ra.
Tôi quá nóng vội.
Luôn muốn được nhìn thấy cái nhân bên trong.
Màu của nó.
Và cả hương thơm nữa chứ.
Nhớ kỹ là mẹ tôi đã nhìn tôi và cười.
Có lẽ cái mặt mình lúc ấy nghệch ra hay sao ?
Nhưng nước miếng chẳng hề trào ra chút nào.
Bởi mình không nghĩ có thể ăn nó được ngay lúc ấy.
Lớn lên.
Tôi luôn có thói quen nhìn mọi sự từ mầm nhân.
Nhưng duy nhất chỉ một lần.
Khi người yêu đầu tiên của tôi xuất hiện.
Chả biết nghĩ sao tôi đã quá vội vã nên đã thất bại ê chề.
Cũng bởi tôi đã nhìn nàng từ lớp vỏ.
Cực tuyệt.