trào. muôn tiếng rừng xanh
đồng bóng
hót khan. vá khâu lịch sử được ru?
đeo khoen
nhại tiếng
trù rủa hàm oan. te tưa máu
há hốc thở lời. hươu vượn
nhép du ca
buôi bãi gánh hàng rong
uốn ngọng. ngôn ngữ lạ
chẻ băm. nhi nhô ngoại ngữ
gầy hương lâm râm. dục ái
tụng chỉ một
câu kinh. cháy tàn tro
nuốt đãi bôi. trở vào
nhai nát nhàu. nhân cách hợm
há toác
ra oai
chì chiết. dưới chân quỳ
khép thin thít hèn gan. mưu ấm cật
lời trăm năm. cửa miệng
cánh cửa vừa hé mở
một chùm đầy chứng cứ tóc tai
ký ức tuyền những mảng màu chập choạng tối
đừng cố vói vào thinh không nữa
những van nài
các lòng đường giờ nầy đang phập phồng
dìu từng cơn say hè phố
ụa vào thinh không
mỗi cơn giả trá
tôi nép mình
bên bóng tối góc nhà thờ
chẳng hay ho gì lời hối tội vào giờ nầy
sau nhiều lần cứ mãi vấp phạm bét nhè
đêm giấu mặt
dụi vào nơi nó chẳng bao giờ muốn lưu lại vết tích
cũng là nơi tôi mặc tình nại cớ
chẳng phải chỉ vì vết răng cắn trên quả táo
khiến vườn trăng bỏ mình
và từ đời tổ tông tôi, nhân loại luôn vội lỉnh đi như rắn
cố
phi tang . . .
.