tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
tiếp theo phần I
II
Quỷ Sứ: Em cũng thấy thiên sử thi này là đáng tin cậy nhất đấy Con Người ạ!!!
Chính Chúa Giời là hay xuyên tạc lịch sử nhất chứ còn ai vào đây. …
đêm giả vờ vì mặt trời làm duyên giận dỗi chiếc bóng đè lên vết thâm bụm lại tiếng thở hắt lên nhẹ nhàng …
có khi tôi thấy mệt vội đứng dậy sợ không còn đủ mệt để đứng góc nhà kia những bông …
Nietzche cho rằng mỗi một chữ trực tiếp trở thành ý niệm. Mỗi một ý niệm phát sinh, hình thành xuyên qua sự đặt ngang nhau những cái không hề giống nhau. Gọi hay đặt tên một vật lạ, đó là khả năng biến cái lạ thành quen.
Tôi yêu người đàn ông lớn tuổi ấy bằng một tình yêu thành thật.
Jack cũng thích ông ta.
Jack là một con chó cái giống Afghan Hound có gương mặt già nua với những đường …
tôi vô tình chạm vào tôi hình dáng ngày vui không còn nguyên vẹn chỉ còn lại biên dạng một buổi chiều nao nát
từng người …
Đã từng có nhiều người ngồi nơi đây nhìn góc phố sau đêm dài ngủ muộn, khuôn măt trẻ trung non sữa, hay hằn …
Theo Kinh Thánh, Cain là một trong hai người con đầu của Adam và Eva. Cain làm nghề trồng trọt. Do một lần dâng hi lễ hiến tế cho Thiên Chúa, vì Thiên Chúa vừa lòng hơn với lễ vật của người em Abel, Cain đã nổi lòng ganh ghét và đã giết Abel. Vì thế Thiên Chúa đã trừng phạt Cain vì tội ngông cuồng và hiếu sát, tạo cho Cain một dấu ấn để luôn nhắc nhở Cain về tội lỗi của mình bằng cách biến Cain thành một con ma cà rồng chỉ biết đi hút máu người để sống.
Nửa thế kỷ cầm bút, Võ Hồng viết trên 30 tập truyện ngắn, truyện dài, thơ… không kể đến một số bài báo có tính cách nghiên cứu… Suốt chừng ấy năm với chừng ấy …
ngồi
như không đầu
đầu
như không thân thể
buổi trưa
như không buổi sáng
rồi thời gian
thành một bát cháo
nhưng tôi không thấy khát
khi bàn tay vẫn mọc tiếp
Gió xé đại lộ
Bứt hai lòng phố
Gió ngấu nghiến
Nuốt trửng mùa đông
Khục khặc ho trong vòm môi đêm
Như lưỡi loài rắn tứa nọc.
Gió xoáy tàn tích
Sáu mươi ba năm tôi chôn dấu
Gốc rễ thốc tháo
Bật …
Thiên hạ kháo nhau, tây tà cao lớn, lông rậm như dã nhơn, mắt trong như mắt mèo, mũi nhọn như mỏ ác là, tóc màu hung màu vàng quăn queo, mồi hôi nặng mùi, bản tính bóc lột, hung tợn khó lường…
Ký ức về . . .
tôi lên trời cánh tay đập mạnh phiêu diễn
đi ra tôi nốt chấm máu ẩn lên dòng kẻ sóng
âm động côn trùng lá hôn. Bài ca độc tiếng
Tiền còn mang dạng truyền thống khác, không phải chỉ là vật trung gian để trao đổi mà còn là vật chứng nhận quyền uy …. Các tay nổi dậy, muốn chứng tỏ sự hiện diện của họ … đều cũng đúc những đồng tiền mà vì tính phù du của những cuộc nổi dậy đã gây khó khăn đoán định cho người sau.
Miệng cười một nửa
Lấp ló răng nanh
Vỗ tay vô bóng
Hát cho tường nghe
Mưa sũng trong lòng
Trong vườn
Một xác chết phân hủy,
Trong khi đang nhấm nháp
Một bao đậu phộng rang muối.
Phạm Duy là buổi chiều khi ra tới Cửu Long, là buổi sáng tinh mơ khi ở sông Lô, sông Đáy, là đêm khuya ở một vườn dạ lai bên bờ Hương, nhưng ở Đà Nẵng ông là trưa. Trưa Những buổi trưa ở đỉnh cao và sắp dứt điểm của một cuộc chiến tranh mù lòa, anh giết em, em giết anh, hung bạo, mất đầu, không có mắt …
cứ đi làm khách không mời
cửa người gõ đã rã rời ngón tay
đọc kinh Cựu Ước lâu ngày
con chim gõ kiến mặt mày buồn hiu
Có lẽ tôi đến từ một đất nước trên cao, hay có lẽ một đất nước dưới thấp, tôi không nhớ đất nước nào. Có lẽ tôi đến từ thành phố, nhưng thành phố nào trong đất nước nào thì tôi xin chịu. Có lẽ tôi đến từ vùng ngoại ô của một thành phố…
Anh nhắc nhở công ơn tổ tiên, anh hùng dân tộc mỗi ngày trên môi người Việt.
Anh khóc cười bằng nốt nhạc lời ca cho tình yêu, con người, quê hương, dân tộc.
Anh băng bó vết thương trong chiến tranh, anh đốt lửa tìm kiếm hòa bình.
Cái mẫu mực tôi đang tập sẽ tiếp tục bằng vào sự cố gắng hết sức để vượt qua những buổi giáp mặt với bóng tối (nỗi cô đơn) tôi cũng luyện nhẩy sào vẽ những bức tranh tuyền màu sáng láng…
Những tối mùa đông không tay
Rợn người báo tin nhau
Ngưng nhau ra từng sợi
Rũ riệt nỗi xót xa
Từ những nơi thâm u tịch mịch cho đến những phố xá huyên náo … nếu ta biết lắng nghe thì đường phố cũng có thể là đạo tràng, và những câu nói thoáng qua cũng có thể là pháp thoại.
Chị Ba đâm tò mò:
– Chú muốn nói, có trời cản.
Chú Năm Tự làm mặt nghiêm:
– Bữa nay dì Ba nó … nêm nước mắm hơi mặn. Chắc dì nó lậm tình ai?
Tiếng đàn bầu như ngọn dao xoáy sâu linh tưởng nàng
Âm thanh buốt huyệt đạo đêm xoay run mảng tối
Mưa quất roi sàn sạt trên lòng phố bạt ngàn
Bình Luận mới