Có lẽ tôi đến từ một đất nước trên cao, hay có lẽ một đất nước dưới thấp, tôi không nhớ đất nước nào. Có lẽ tôi đến từ thành phố, nhưng thành phố nào trong đất nước nào thì tôi xin chịu. Có lẽ tôi đến từ vùng ngoại ô của một thành phố mà nhiều người khác đã đến từ đó hoặc có lẽ một thành phố mà chỉ có mình tôi đã đến từ đó. Ai mà biết? Ai mà định đoạt trời mưa hay trời nắng? Ai mà nhớ? Họ nói nhiều chuyện đang xảy ra ở biên giới, nhưng biên giới nào thì đành để mọi người đoán. Họ nói đến một khách sạn nơi sẽ chả có vấn đề gì nếu bạn quên mang theo va li của mình; sẽ có một cái khác đang chờ, lớn đủ, và chỉ dành cho mình bạn.
Nó tất phải xảy ra. Hắn biết nó sẽ xảy ra. Hắn hẳn là ngấm ngầm biết rõ khi nào điều đó sẽ xảy ra, và đến sớm để đón nó. Các cổng vào thành phố đều đã đóng. Một đám mây tự hạ thấp xuống quảng trường trung tâm rồi biến mất trong một con hẻm không tên. Một người đàn bà to béo đeo kẹp tóc săm soi nhìn hắn từ xa. Một cơn mưa lạnh rơi trên tất cả các ngôi nhà trừ nơi hắn đứng. Đột nhiên mưa tạnh, và hắn bước ra trong làn ánh sáng vàng. Có lẽ nó đã tới, hắn nghĩ, có lẽ đây là nó, có lẽ đây là tất cả sự việc xảy ra.
Theo nguyên tác tiếng Anh “Anywhere Could Be Somewhere” và “Not to Miss the Great Thing” trên trang mạng của tạp chí The Kenyon Review