tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Thật sự khi nhìn vào gương tôi thấy là đôi mắt
là mắc
cái đui vút cong theo sáng ngày rất vội
Có đêm nào như đêm nay
gối đầu lên trang giấy trắng tinh nghe chữ mọc da diết
tôi rơi xuống vực ký âm quá vãng
Đang lúc này – giữa đêm
sự thực (tiếng chó sủa dưới đường
không nói làm gì) nguyên câu chữ
ngữ nghĩa tự thân hết sức rạch ròi
Những khớp xương mỏi, làn da nhăn nheo và đôi mắt mờ đục, bàn tay run run khiến ông hạnh phúc. Ông vẫn pha trà được, vẫn nhìn được mây trôi và cây lay dù mờ nhòe không thật rõ. Ông tự hào về tuổi già của mình.
Như bạn sẽ thấy, đây là cuộc phỏng vấn- trò chuyện về những vấn đề khác nhau của thơ và thơ Việt Nam. Đối với tôi, trên một khía cạnh nào đó, Đối Thoại Văn Chương cũng là sự tiếp nối của Thơ Đến Từ Đâu, vốn đã được xuất bản thành sách bởi NXB Lao Động và dưới dạng ebook bởi Kệ Sách của Da Màu.
Đơn Phương viết: “Tôi làm thơ! Nghĩa là tôi đồng lõa với nỗi thống thiết, bi thương và bất hạnh, nghĩa là phơi bày hết thảy những tế bào sạm đen, bế tắc chẳng còn chu lưu trong huyết quản ….”
Mợ thì chả biết ma quỉ gì, nhưng lại nhớ vào ngày chông chênh nắng, mẹ sinh ra mợ lúc 2h chiều, có ba tràng hoa nó cuốn quanh cổ, thít chặt lại, tưởng chết.
Muốn im như đá tảng
mà nỗi nhớ mọc chân bò vô thức về phía nhau
muốn chôn sâu như nấm mộ
đâu dè ký ức phún xuất cơ man tàn tro
Ngày hết, năm hết, những cánh đồng đi băng qua
Chuyến xe đi vào ngày hết năm hết
Màu vàng cháy cho tới hết, của nắng hạ
Của trái đất, của mặt đất, của tất cả, của không ai, của bạn
Chị chèo miết, vô hướng, mặt mày đầm đìa nước mắt nước mũi. Rựng sáng, chị lủi xuồng vô ngàm sông lờ mờ hơi sương, ngủ quên một mạch. Lúc nghe tiếng quạ khàn khạc từng chặp, chị mở mắt thì nắng đã chan lửa nhức nhối rặng trâm bầu bên kia sông. Không một hơi gió.
chỉ một lần đưa tay
vuốt ve da rêu
mượt xanh ngói cổ
miết rất dịu dàng mà ký ức bật cháy
Đắng những nẻo lên xuống
Lưng chừng như cái ngó đầu đời
Và vất vưởng mãi mãi mây ngon đè núi
Những mảnh khăn tung toé
nơi dằng dặc mù trời của lương tri cùn mằn xương xẩu
làm gì còn ai nhớ cuối năm con đường truy sát
những kẻ lội bộ trượt tuyết thủng thẳng
Theo tôi, cho đến hôm nay, đây vẫn là cuốn tiểu thuyết giễu nhại toàn trị đầu tiên và duy nhất ở Việt Nam. Nếu phương tiện mô tả của lối viết hiện đại là lời nói đơn nhất, độc điệu, thì phương tiện giễu nhại của lối viết hậu hiện đại lại là lời nói phức điệu, đa thanh.
nàng có một ông chồng mặt béo bụng béo và cái miệng nhai không nghỉ
mà như vậy nàng mới có cơm ăn
nàng ăn cái đần độn của hắn
những con bò trì độn
tôi ở giữa chúng tìm thấy
người mù sành điệu
cuộn lại bao tiếng chuông
tên trộm lướt qua nàng
hắn leo qua tường
biến mất trong đêm
hắn mang đi những gì có thể
Nhãn quan giá trị của văn học hậu hiện đại là sự phản ứng đối với điểm tựa tạo nghĩa của văn học hiện đại. Từ thế kỉ XVI, cùng với sự tan vỡ của chủ nghĩa nhân văn, văn học ngày càng nhận ra sự thiếu hoàn hảo của con người và thế giới.
Anh trà trộn vào đám đông
Đứng nhìn lên bức tượng của mình
Bức tượng bằng đồng
Mũi thẳng trán cao
Cha mẹ buổi sáng đưa con đến trường, hôn con lên hai bên má, dặn con học ngoan, vâng lời cô giáo. Làm sao biết được đó là những nụ hôn cuối cùng cho con mình. Đất nước đang thanh bình mà, trẻ thơ làm sao lại chết tập thể bằng súng đạn được!
Bình Luận mới