tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Em tỏa hương
rải rắc mọi nơi
Tôi – người tội đồ nhờn đòn
dáo dác
Đợi lila trong những âm quen
phím tay ngoan và những nếp nhạc đều
hãy khoan khoan cất đời lên cung điệu
cho nắng thôi đốt nắng
Ban mai giấu nhẹm linh hồn vào mớ suy nghĩ sùi gai
người lẩn trốn cái bóng mình ngã chuồi vào quá khứ
những ngữ điệu ong chích vẫn thề thốt ẩn náu yêu thương
Nó không định giương cánh cung bắn về phía mảnh linh hồnđang rữa mục. Ý niệm của nó luôn xoay quanh những địa tầng.
– San Pedro có Lỗ Xanh. Nhìn đời sống nước mặn.
Có dòng trong nhìn văn lặn thơ bơi.
Belize
chó lãng du khắp phố thị.
Nick đã chết rồi, nhưng vẫn chưa yên. Ngay từ đầu tôi đã cho Nick chết, rồi sống lại, rồi lại từ trong mơ bước ra, làm đau lòng người thiếu phụ yêu mê đắm đuối. Bây giờ đang ngồi suy nghĩ không biết có nên cho chàng sống lại lần nữa, hay là từ trong mộ bước ra không.
Anh bước đi nhưng cứ thấy mình vướng víu nơi mặt đất này. Những sợi dây mảnh níu lấy người anh khiến những bước chân trở nên nặng nề khó nhọc.
Bỗng chốc, nỗi lo kia trở thành bát ngát
Tôi yêu nỗi lo
Như một nỗ lực từ thiện cuối cùng
Ban đầu kỷ niệm như một nhát dao, đâm phập vào anh nhỏ máu quằn quại. Sao ngày xưa mình có thể dại khờ đến thế và ngu ngốc đến vậy?
Tôi ngồi đầu nồi, bên kia nồi là Hiệp và trực tiếp so đũa, xới cơm, như một người con cả của gia đình. Đúng lúc ấy, một con nhái, chả biết thế nào, nhảy tõm ngay vào bát canh cải duy nhất có trên “mâm.”
Lòng ta đen đốm phát từng tia ngoại cảm
ngắm lên vạn vì sao lạ mặt
đôi mắt tôi lấp lánh bé xinh cười. Tôi vớt lặng mùi khí quyển
đêm trở về ngày sinh ra…
trèo lên cục thẹo chỗ đầu gối
đánh thức kỉ niệm máu me giữa trời đổ lạnh
khiến nó thành một hướng dẫn viên
lôi một lối chân trời về
Đã nhiều tháng chầm chậm trôi qua sau nạn lụt. Bệnh dịch hành theo lời tiên đoán của thầy Ba mù, may thay, không linh ứng. Nhưng hầu như gia cảnh nào trong làng cũng có người lâm nạn.
một vài lần tôi thử đi qua núi một mình
khi trở lại tôi không nhớ đường về
trí óc tôi được nuôi dưỡng trong lồng kính
khi tôi già vẫn giữ vẻ nghiêm trang
người đàn ông châm thuốc đốt đêm qua
khói quẩn vờn bất trắc
anh rơi giọt nước mắt cuối cùng
em lăn vào những chiều giông chưa tan
cơn mưa Sài Gòn
ướt sũng cái chông chênh
người khách lạ lạc giữa đại lộ Đông Tây
loay hoay tìm một hướng nhập làn
Từ đó tới nay đã nhiều năm trôi qua mà chị Ba Khởi vẫn còn ghim trong trí tường tận mọi chi tiết cái buổi trốn nhà ra đi. Làm sao quên được cái đoạn đời ngắn ngủi mà linh động sắc sảo đó? Tưởng như mọi sự là một giấc chiêm bao lý thú…
không có tín điều
các con chiên đành quay về núi
câu kinh nằm ngạc nhiên kêu căn phòng thiếu hơi thở muộn
Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc
Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi
Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở
đi khỏi đây
tôi muốn đi khỏi đây đêm này
ngay trong đêm nay
khi những con chuột còn đang rượt đuổi nhau lào xào trên mái tôn nhòe nhoẹt ướt
mặt trời ngả xuống
chẳng biết nằm chỗ nào bên núi bên kia núi
ta đứng giữa chiều mà tiễn người đi
Cái thị trấn không lớn lắm, nhưng đường phố lại khá rợp bóng cây. Có lẽ vì vậy mà mỗi thời khắc khi thu chết, xác lá vàng, nâu luôn ngập ngụa cả mặt đường.
Bình Luận mới