Bài đã đăng của Nguyễn Tấn Cứ
Nguyễn Tấn Cứ: Những Con Cá Đã Bị Ngộ Độc
Với Cách Mạng thì tất cả những gì thuộc về quá khứ đều trở thành tội phạm – trong đó – Văn chương của Miền Nam Việt Nam là thứ tội phạm nguy hiểm nhất của chế độ. Vì chỉ có nó mới có thể làm lung lay suy nghĩ con người trước những đổi thay thời cuộc.
Tự do cho sớm mai
Buổi sáng trườn lên từ nách tường
Một con rắn đêm nằm ngủ
Giấc mơ của Hong Kong
Ác mộng của Kobani
Sài Gòn…
Cây đốn cây người đốn người
Phố đốn phố phường đốn phường
Đêm đốn đêm chiều đốn sáng
Đường đốn đường trắng dã tâm đen
Đất nước như một quả bom
Bất cứ nơi đâu lúc nào không biết được
Đất nước như quả bom chực nổ tan tành
Đất nước như một giấc mơ bên bờ dục vọng
Không thích ở truồng nhưng lại muốn khỏa thân
Tro bụi buổi chiều
Anh muốn biến anh thành tro bụi
Hút vào mồm của những cái mồm
Anh muốn biến anh thành ánh sáng
Cháy trong cái mồm của những ánh sáng
Một mình với bóng tối
Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
PHÙ HƯ. MỘT THỜI “NGẬM THẺ QUA SÔNG“
Phù Hư là một trong số những con người vì biến cố 30/4/75 đã thành kẻ lưu lạc tội đồ ngay trên chính quê hương của mình, họ không thể “Về quê tìm lại tuổi thơ đã mất”, họ không thể đi đâu với thân phận của một người thua cuộc , họ thu mình chui lủi mai danh ẩn tích…
Người Thua Cuộc đọc Kẻ Thắng Cuộc
Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc
Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi
Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở
Trịnh Cung và những chiếc lá vàng trong khung trời đỏ
Sự sai lầm của Trịnh Cung là đã chọc vô cái tổ ong vò vẽ đang bu đầy [huyền thoại] Trịnh Công Sơn, và lão đã làm như thế với… niềm tin về một xã hội mở đang rất cần sự tự do tranh luận… nhưng không, vô hình trung lão đã chạm vào…
Không đáng giá một xu
Cho một cái nốt ruồi trên biển
Trên thân xác của em
Li ti những nốt ruồi
ở đó là biên cương
đất liền . . . hải đảo
Bin Laden đã chết!
Cũng mới đây thôi
Tại cửa khẩu phi trường Tân Sơn Nhất
Chúng tôi đã bắt được một tên . . . Nhà Thơ
Tang chứng là những tập thơ
Những bài thơ ngoài luồng
Nước mắt của H.
Em đã khóc cả một thời gian dài
Để có được một nụ cười cô quạnh
Anh đã qua hàng ngàn con sông khô
Để chạm môi vào biển mặn vô cùng
Những con đường rừng
Nơi mà luật lệ là những con đường mòn
Những con đường không phải là một con đường
đó là những con đường rừng
Nơi mà người ta chạy như một thói quen
Rock của loài quạ
Mi đập cánh
Và đã từng gãy cánh
Rock như mưa . . . như mưa . . . tuyết trời Đại Hán
Mi đã từng trấn lỉnh cả thần linh giao châu giao chỉ
Tất cả vương triều chế độ thời xưa và bây giờ cũng vậy
Một trái tim héo queo
Hắn nhìn đàn bà như quái vật
Hắn nhìn con gái như đĩa mồi
Hắn nhậu sương sương mổi chiều tắt nắng
Không một con đường nào khác
Hoàng hôn như một con mồi thắm đỏ
Chảy mê man trên tuyết trắng mịt mùng
Không còn một con đường nào khác
Ngoài xa lộ mênh mông xa ngái
Những khuôn mặt đá tảng
Những bản tham luận xếp hàng
Chờ đến phiên . . . báo cáo
Ngôn ngữ lại rống lên như một đàn bò
Chỉ có nhân dân là vẫn sống trong sương mù
Tháng Tư nóng . . . khủng bố
Kiểm tra lại túi tiền [không có vàng]
Người ngư dân hỏi hắn muốn đi đâu
Hắn bảo: muốn đi . . . Vượt biên
! ? !
Bây giờ là năm 2010
Bài thơ không ẩn dụ
Những con vẹt thông tin gào lên như . . . hót
Hôm qua Ngư Dân của ta đã bị Trung Quốc bắt
Nhốt
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao ra thông cáo
Đề nghị . . . đề nghị . . . nghiêm khắc đề nghị
Phục sinh
Em phục sinh giấc mơ
Trong tiếng chuông
Phục sinh ánh sáng
Trong bóng tối
Phục sinh Trịnh Công Sơn
Cho bầy diều hâu đứng hát
Ngày của những bóng ma
Ngày của những cơn lũ cuồng
Những con quỷ ngồi cười trên bàn nhậu
Núi rừng bật gốc
Sông khô suối cạn
Có làm sao đâu
Có làm sao đâu mà than khóc
Lũ ở trên cao — sao lụt lội trong lòng?
Thư của loài chim báo bão
Chúng tôi hú lên – giọng hú của màu vàng tang tóc
Chúng tôi thổ huyết tươi từng ngôi sao đỏ chói
Chúng tôi bay lên . . . bay lên
trên những cột cờ gươm giáo
trên những giấc mơ của một thời súng đạn
chiến tranh . . . chiến tranh và cả những nỗi buồn
CHUYỆN CỦA ĐÁM ĐÔNG
Đám đông của tôi nước mắt đầm đìa
Đi ra phố buồn như con chó
Đi ra phố và vui như lũ sói
Đám đông đầy trong đất nước của tôi
Lời nói dối toả sáng
những con quái vật ăn thịt người đang thay tính năng hành động
chúng bắt đầu nhai bằng lưỡi thay cho hàm răng
chúng nghiền thức ăn bằng những câu kinh sám hối
chúng bắt đầu săn mồi

Bình Luận mới