Ai đó nói rằng vì sao và vì sao anh sống
Mãnh liệt và cô đơn anh sống một mình
Vì sao anh viết như điên không cần phải
Không cần phải vì ai hay là chính vì mình
Anh solo một mình sớm mai và chiều tối
Trầm trọng giữa hoang vu thách thức cuộc đời
Không phe nhóm không đám đông và ngu xuẩn
Không cần phải thông minh anh vẫn sống đàng hoàng
Không bắt tay không tổ chức không thèm Đoàn Đảng
Không phải bám víu vào nhau mệt nhọc chút danh hờ
Không cần tán tụng lẫn nhau không bao giờ đi chung lối
Không quan điểm không ngóng trông thế giới của hội hè
Anh viết và sống như chơi
Như yêu em không bao giờ ngơi nghỉ
Anh nhổ toẹt vào cái đám đông khôn ngoan kia
Một lũ kiến bu vào nhau bằng những hàm răng sắc
Chúng có thể rỉa rói bất kì một ai vô phúc chạm tay vào
Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Anh chính là anh hôm qua hôm kia hôm nay vẫn thế
Anh chỉ yêu anh thôi và không bao giờ anh thôi tồn tại
Anh chỉ sẽ để cho em mà thôi và mặc xác thế gian nầy .
.