Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một mình với bóng tối

 

 

 

Ai đó nói rằng vì sao và vì sao anh sống
Mãnh liệt và cô đơn anh sống một mình
Vì sao anh viết như điên không cần phải
Không cần phải vì ai hay là chính vì mình

Anh solo một mình sớm mai và chiều tối
Trầm trọng giữa hoang vu thách thức cuộc đời
Không phe nhóm không đám đông và ngu xuẩn
Không cần phải thông minh anh vẫn sống đàng hoàng

Không bắt tay không tổ chức không thèm Đoàn Đảng
Không phải bám víu vào nhau mệt nhọc chút danh hờ
Không cần tán tụng lẫn nhau không bao giờ đi chung lối
Không quan điểm không ngóng trông thế giới của hội hè

Anh viết và sống như chơi
Như yêu em không bao giờ ngơi nghỉ
Anh nhổ toẹt vào cái đám đông khôn ngoan kia
Một lũ kiến bu vào nhau bằng những hàm răng sắc
Chúng có thể rỉa rói bất kì một ai vô phúc chạm tay vào

Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Anh chính là anh hôm qua hôm kia hôm nay vẫn thế
Anh chỉ yêu anh thôi và không bao giờ anh thôi tồn tại
Anh chỉ sẽ để cho em mà thôi và mặc xác thế gian nầy .

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Tấn Cứ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)