Lỗ rỗ như đá ong
Lầm lì như đá tảng
Những khuôn mặt xác ướp
Cứ năm năm một lần
Lại xuất hiện trên Đoàn Chủ Tịch
Các nhà văn của nhân dân
Bắt đầu băng bó nỗi buồn của mình
Bằng những đài từ . . . rách nát
Những đài từ được sát trùng bằng giấy bạc
Bằng kinh phí năm năm
Bằng tỉ tỉ giọt mồ hôi
Của những người cùng khổ
Các nhà văn của nhân dân
Lầm lì như đá tảng
Lầm lì như . . . súng đạn
Như con rắn trườn mình trong lau sậy
Cứ năm năm lại phục kích một lần
Văn chương lại rít lên
Trên Đoàn Chủ Tịch
Các Nhà Văn của nhân dân
Lại ùn ùn xông lên đăng đàn và tham luận
Những bản tham luận xếp hàng
Chờ đến phiên . . . báo cáo
Ngôn ngữ lại rống lên như một đàn bò
Chỉ có nhân dân là vẫn sống trong sương mù
Chờ các nhà văn bật đèn lên . . . dẫn dắt
Tác phẩm của chúng tôi đâu
Tiếng nói của chúng tôi đâu
Hỡi các Nhà Văn – Nhà Thơ yêu quý
[cứ năm năm các anh lại tụ họp nhau ngồi chơi
Và . . . tham luận]
Cứ năm năm các anh anh lại . . . đòi ăn
Và nhân dân thắt ruột
Các anh đã mạo nhận quá nhiều
Khuôn mặt của Nhân Dân!
.