Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nước mắt của H.

 

 

 

Em đã khóc cả một thời gian dài
Để có được một nụ cười cô quạnh
Anh đã qua hàng ngàn con sông khô
Để chạm môi vào biển mặn vô cùng
Nước mắt như muối của thời gian
Như suối nguồn của năm tháng
Chảy qua  những mái đầu tuyết bạc
Chỉ một lần thôi xanh đã chết lâu rồi

Anh đã có hàng vạn chỗ ngồi
Cho anh và em tựa lưng khi mỏi mệt
Anh đã thức hàng nghìn đêm để  ngủ mơ và mộng
Giấc mộng của trò chơi phận người
Trên những cung đường sinh tử
Nơi ấy chúng ta đã chạy hụt hơi
Đã ngồi lại quá lâu và không biết bao giờ nằm xuống
Chỉ có giấc ngủ thôi đã mệt mỏi lắm rồi

Em đã khóc hết tuổi thanh xuân
Chỉ để có một nụ cười 
Một nụ cười buồn
Buồn như 
Giấc mơ về một giấc mơ gia đình êm ấm
Em thay đổi mãi những tình nhân hao khuyết
Những gã đàn ông trên chăn gối nát nhàu

Phải thay đổi thôi
Dù không còn gì để ngày mai thay đổi
phải liều mạng bơi một lẩn ra biển
Để  nước mắt không còn lăn trên mi
Không còn mặn khàn như muối
Để nụ cười sẽ không còn hoang vắng
Vì những giấc mơ không có thật bao giờ.

Hãy đi đi em ơi đừng quay lại nơi nầy.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Tấn Cứ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)