Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những con đường rừng

 

 

 

Nơi mà luật lệ là những con đường mòn
Những con đường không phải là một con đường
đó là những con đường rừng
Nơi mà người ta chạy như một thói quen
Đường về nhà, đường ra phố, đường tới công sở
Đường tới Công An
. . .
Những con đường
Không cần biển báo đèn hiệu

<Nếu có cũng vô nghĩa ở xứ sở rừng rú nầy>

Chỉ có bóng đêm lùm cây là có người mai phục
Với một cây gậy lăm lăm
Những khuôn mặt hầm hầm
Con đường trở thành
Những con đường mòn tên tuổi

Không ai biết những con đường có tên có tuổi tự bao giờ
Nó đúng là một con đường mòn
Và những tuổi tên cũng mòn như . . . dép lốp
Người ta đi mãi thành quen
Không cần phải hoài nghi làm chi cho mỏi mệt
Chỉ biết rằng
Để chống lại những khói bụi mịt mù
Những phóng xạ hàng ngày rình rập
Của độc tại những con đường mòn ngu xuẩn
Người dân bảo nhau rằng:
Hãy nhớ đeo khẩu trang khi đi ra đường
Và cầm theo  cuốn cẩm nang sơ đẳng:
Luật Rừng!

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Tấn Cứ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)