Được giao phối bởi bóng đêm
Trên chiếc giường truyền kiếp
Một nghìn năm gió vẫn thổi từ phương bắc
Mùa đông vẫn tràn về buốt xương buốt tủy
Bóng của kinh đô xưa vẫn nhàu nát long bào
Những con quạ vẫn bay đen kịt những chỗ ngồi
Phủ kín hết triều đại nầy đến triều đại khác
Trên biển bắc biển đông sấm động
Mi đã đến—đã đi—và Mi . . . trở lại
Không thể vắng khẩu dụ của mi trong những giấc mơ nầy
Mi đập cánh
Và đã từng gãy cánh
Rock như mưa . . . như mưa . . . tuyết trời Đại Hán
Mi đã từng trấn lỉnh cả thần linh giao châu giao chỉ
Tất cả vương triều chế độ thời xưa và bây giờ cũng vậy
Mi vẫn ngỡ mình là Đại Hán của Điện Kinh thiên
Mi nhảy nhịp rock như điên quạ quạ
Mi sải cánh bay trùm lấp những nỗi buồn
Cái Đất Nước nhỏ con
Cái chủ nghĩa xã hội con con
Bọn vua chúa con con
Mi thường than là man di nhược tiểu
Cho đến hôm nay vẫn nhược tiểu tận tâm hồn
Những con quạ vẫn kêu vang điệu rock điêu tàn
Vẫn bành trướng từ Bắc kinh cho đến Long Thành xưa cũ
Một nghìn năm những con phụng ở trời nam
Vẫn oằn mình bán dâm cho những con rồng phương bắc
Những điệu rock lai căng
Nhuốm mùi kinh kịch
Trên sân khấu Metal đen bóng một màu
Dân Việt
Chúng tao đã mệt lắm rồi
Những tiếng kêu đêm của đám chư hầu xác ướp
Những con quạ con con đang ngày đêm phủ phục
Cái bóng tối của bắc thuộc nghìn năm ô nhục
Cái bóng tối
Của Thiên triều Trung Hoa vĩ đại
Của
Những con quạ đen anh em đồng chí
Những con quạ Mao tuyền tuyển từ phương bắc
Chúng mầy muốn nhuộm úa thế giới nầy
Bằng cái thây ma đã mục
Đã nát rồi cái chủ nghĩa hoang vu buồn thảm
Hãy bay đi những con quạ trong hang cùng ngõ tận
Chỉ có đêm đen thôi là bè bạn chúng mày.
. . .
.